Ngồi với chữ thấy thơ chìm với chữ
Nước không dâng sao sóng vỗ trong hồn
Người xa đất, đất chưa từng quá khứ
Tháng mười về mưa trắng cả làng thôn
Tay sách che mưa ướt cả “ Lá Hoa Cồn “
Trăng khuyết tật trên từng phần tổ quốc
Không dây trói cớ sao đời vẫn buộc
Hẹn với mình về lại ngắm Thăng Long
Hôm qua mưa rơi, mưa ngập cả lòng
Mưa xóa cả đường ranh Quốc Cọng
Mưa từng hạt mưa làm thành chiếc võng
Khiên xác người nối lại xót xa chung
Triệu trái tim đau nhìn biển nước lạnh lùng
Dân tất cả, giống Lạc Hồng tất cả
Trái tim anh,trái tim tôi,trái tim từ vạn ngả
Vì quê hương vực dậy núi sông nầy…