Có nhữnh điều rất đơn giản
Nhưng qua nhiều năm tôi không thể nói được
Bạn biết chiến tranh ồn ào đến thế nào
Cùng độ tàn khốc của nó
Vết thương có thể nhức nhối bất cứ ở đâu
Lan đi như những giọt mực
Và mỗi chúng tôi là một hồ nước
Nơi nỗi buồn chỉ ngủ không đi
Rất nhiều năm ngoài làm thơ tôi không biết làm gì
Nấu được cái gì thời nấu
Xào được cái gì thời xào
Thơ là nồi “ tả bín lù “
Chẳng có nhiều để vớt
Thân phận quê hương những mảnh đời tái nhợt
Tôi đã nhìn qua ngàn người “ xẻ dọc Trường sơn “
Nhìn thôi không giận không hờn
Những tù nhân có thể hôm nay dương cao ngọn cờ hồng: “ anh hùng thay tổ quốc ! “
Thời súng nói và thời trái tim mời gọi
Chiến trường xưa là lịch sừ bây giờ
Chẳng có gì, thật sự chỉ là mơ
“ anh đã chẳng đang ngồi nghe biển hát “