Tôi ngồi trong chiều đọc thơ trên lá
Bài thơ đi từ đông sang tây đi như phép lạ
Bài thơ bao dung có chở nụ cười
Đôi má em hồng qua gío cát vẫn xinh tươi
Tôi ngồi trong chiều thấy ra biển nhớ
Đi suốt hành trình hiểu được trăm năm ?
Tôi vẫn là tôi trăng đã chết trăng rằm
Trăng 16 em không còn 16 tuổi…
Cần bao nhiêu dong ruổi,
Đủ cho tôi quay về ?
Ngồi lại dưới tàng cây
Con nước vơi con nước lại đầy
Tôi không đủ phép màu xoay lại nữa
Huyền sử ngày nào nay làm điểm tựa
Những hao gầy có chốn để bình an
Tình tưởng tan đi tình vẫn đá vàng
Người một kiếp đã thành muôn kiếp cũ