Con Bò bước đi như Thiền Sư bước đi
Con Bò khác Thiền Sư con Bò không có “ khán thoại đầu “
Con Bò không hề đi với dấu hỏi
Thiền Sư cố nhìn thế gian nầy như “ Không “
Rất nhiều ngày như thế
Con Bò đi về lò xẻ thịt
Thiền sư tiến về lò hỏa thiêu
Chúng ta không nhìn về phía ảm đạm
Chúng ta nhìn thiên thần truyền tình ái cho lá xanh
Lá xanh truyền tình ái cho lá vàng
Lá vàng truyền tình ái cho đất
Tôi và em ngồi trên đất thương yêu
Đã không bận lòng với đến
Sao bận lòng với đi
Tôi ôm em mùa Đông
Hoa ôm em mùa Xuân
Mùa Hạ nghe chim hát
Mùa Thu nhìn sông trôi
Rồi một ngày em không còn thấy chết sống
Rồi một ngày “ lý ra ta nên tặng cho cuộc đời nhiều nụ cười hơn “
Khi chiến tranh chỉ là chuyện kể
Thời việc gì không thể bao dung….