Giấc mơ vẫn còn lại dù giấc mơ đi cong,tôi ngồi như hạnh phúc vì nhân gian mơ mòng,bốn mùa luôn hoán đổi,đời mấy lúc thong dong,tâm tình như giọt nước,gội làm sao đắng lòng,mong em hoài hưng phấn,bàn tay cùng tậm lòng,tấm lòng em tận hiến,bàn tay em đếm đong,nơi ngôi nhà hạnh phúc,mong tháng ngày xanh trong…
“ ngôn ngữ cùng thân xác “,da thịt cùng tính thần,tình yêu như hoán chuyển,tình yêu như tri ân,một ngày như mọi ngày,nhưng mỗi ngày mỗi khác,nếu có một ngày kia,khi nụ hôn thất lạc,em hãy dặn lấy mình “ vì ta cao tiếng hát “,tình yêu là nốt nhạc,chỉ là nốt nhạc thôi,hãy nhìn như nụ hồng,hãy nhìn như dòng sông,hãy nhìn như sa mạc,với lòng không đắng chát,trái tim thàng mênh mông…
Từ một nơi rất xa,viết gởi về cố quận,người con gái hôm nay,không còn trong cánh cửa,em đã là đàn ông,ngày ngày trong xưởng máy,mang trái tim đàn bà,với tình yêu bốc cháy,em không còn hôm qua…
Nầy cô em gái nhỏ,Thượng Đế ở cùng em,chư Phật ở cùng em,nhưng em không vì em,trần gian là bóng tối,tình yêu là rượu cay,đời sống là cõi chết,hởi người mẹ Việt Nam,mang trái tim bất tử,tôi vì em mà viết,bởi em là em tôi,em hãy tự che chắn,thời gian đã khác rồi…