Tôi muốn viết một bài thơ từ căn phòng nhỏ
Cho người bạn của mình
Đã lâu rồi chưa gặp
Làm thế nào không nhỏ lệ khi từng phần hy vọng bốc hơi
Không có cánh cửa trừ tưởng tượng có thật
Không cả đợi chờ
Tôi muốn tán thán cho người bạn đã chia xa
Ôi tiếng chuông !
Tôi từng nhìn thẳng vào đêm đen với nụ cười gượng gạo của mình
Thơ sống và chết trong từng giây phút
Tôi,cậu học trò ngồi chép chuyện thần tiên.