Đừng đánh thức thơ hãy để thơ đánh thức
Nhưng nó không phải là tình yêu
Cái không đến từ chờ đợi
Tôi ngợi ca mọi ngày dù biết rằng tôi chẳng được gì
Nhưng đã là thới quen
Như tôi ca ngợi em
Tôi chưa hề hỏi đúng sai khi tôi nhìn em nằm ngủ
Nhưng tôi thường hỏi chúng ta còn bao lâu trên thế gian nầy
Tôi không biết
Phải đánh thức thôi những bài thơ dưới chân đá tảng
Phải đập vỡ thôi những bài thơ trong sông băng
Phải làm lớn lên thôi những bài thơ dấu mình trong hoang mạc
Phải kéo xuống thôi những bài thơ ở tận sao trời…
Những bài thơ trong Trường Sơn hay biển xanh Nam Hải
Còn bài thơ nào chim đã mang đi…
Chúng ta cùng nhau em nhé
Gắng vì đời làm sống lại cõi miền thơ
Dài hơn là nhớ nhung
Dài hơn là thổn thức
Dài hơn là yêu nhau…