Tôi thả mái chèo trên sông thơ em
Trái táo sau ngàn năm vẫn nguyên mời gọi
Đam mê nào mất đi ?
Chúng ta là cám dỗ của nhau
Chẳng có gì phải cau mặt
Chẳng có gì thương đau
Tôi nhảy nhót trong tiếng thở dài của mùa Thu
Tôi không biết đôi mắt em nhỏ lệ
Mùa Thu hân hoan chỉ có một người
Tôi vẽ kinh thành từ nỗi buồn em
Tôi viết ca từ từ dòng lệ em
Tôi làm sao biết được rằng mái tóc và tâm hồn em tương phản
Khi em quay lại tôi biết những ca từ tôi không còn đất sống
Bởi không đành đoạn xé đi
Ai đang tâm xé buổi chiều có em trong đó
Tôi đã tha thứ cho tôi
Chỉ thường thôi bởi tôi cũng chỉ là người
Tôi phải hát nếu không muốn mình ngập nước
Em không biết không thể nào biết được
Hành trình tôi từ xa lạ chính mình