Chưa bao giờ mùa Thu là người khách lạ
Trong tôi và trong em
Chưa bao giờ người ta nhìn mùa Thu như kẻ đáng nguyền rủa
Vì đã làm chết đi rất nhiều chiếc lá xanh
Em là sông Thu và mùa Thu làm nệm
Em nằm nghe lá ru
Lá trong em không có tật nguyền
Dẫu rằng lá khóc
Mùa Thu di hành trong đôi mắt em
Dịu hiền mềm mại
Mùa Thu di hành qua trái tim anh
Thân mật gọi mời
Em vẫn thế như mùa Thu Vẫn thế
Vĩnh viễn là cánh đồng thơ không bao giờ là biển lệ
Dù chúng ta có nhiều ngày không gặp nhau
Vì anh bận không làm thơ tiễn lá
Em ngồi nghe lá rừng kể chuyện
Về những tiếng thủ thỉ đã có từ ngàn năm
Rồi vội vàng ôm anh
Như sợ rằng anh sẽ biến mất
Anh và em yêu nhau
Lá xanh vàng lá rụng
Ta một đời bên nhau
Chẳng việc gì sống chết