Tôi lâu lắm không trải hồn hoang mộng
Không còn nghe đất gọi núi sông chờ
Không còn nhìn sạn sỏi thảy đều thơ
Không còn thấy bốn phương là điểm đến
Cũng quên bẵng một thời thuyền tách bến
Một thời thương từng bước hải hồ xưa
Một thời ngồi đất lạ ngắm trời mưa
Một thời viết những đoạn buồn với cát
Tiếng gío thổi một thời là tiếng nhạc
Tiếng chim trời như tiếng của tình nhân
Em trong tôi ở cuối một phương Tần
Tôi không biết chính tôi là sương khói
Ngày có nắng có mưa người có ngày cũng mỏi
Tôi vô tình nắm được một bàn tay
Và dặm trường bỗng chốc hóa mây bay
Thơ lẩn khuất cùng với đời lẩn khuất
Tôi tỉnh thức cái ngày tôi tỉnh thức
Cảm ơn trời tôi còn nhận ra tôi…