trăm năm

Đôi khi tôi dỗ lấy mình

Đi tình xa cách về tình cách chia

Buồn nầy nhớ nọ sầu kia

Những con mắt giữa lòng khuya nguyện cầu

Em xưa đêm lạnh lên lầu

Tiếng đàn chưa đủ nhiệm màu đã tan

Tôi dầu gom lại thời gian

Làm sao gom những tro tàn đã trôi

Có không thật sự luân hồi

Thơ em thắt cổ thơ tôi nhập thiền

Trăng tròn trăng xế trăng nghiêng

Trăng nào nghi hoặc giữa miền cỏ hoa

Bước đi là để về nhà

Biết đâu một bước đã là trăm năm

Leave a Comment