Tôi viết: Sỏi mông mênh
Em đọc, “ sỏi mông mênh “ và thở dài
Ôi tiếng thở dài thần thánh
Tôi viết : đời sống sao buồn tênh
Em đọc, “ đời sống sao buồn tênh “ rồi khóc
Đành rằng có tiếng khóc khác nhau
Tôi hỏi em : em làm vợ anh nghe
Em gật đầu đồng ý
Chuyện thần tiên đến thế là cùng
Tôi hỏi tôi : Chuyện con Covid thế nào, chẳng lẽ mãi làm thơ ?
Tôi trả lời không được
Em biết tôi sẽ làm gì,phải không ?