Đôi khi tay nặng như là đá
Chữ cũng hình như gã tặc đồ
Tôi ngồi thơ thẩn và tôi nhớ
Có người con gái bước từ tranh
Chuyện của ngàn xưa nguyên vẹn đẹp
Em dẫu ngàn sau cũng Lục Bình
Cái khoảng thời gian dừng lại đó
Lần đầu tôi biết chuyện thần tiên
Bài thơ viết chỗ hai người ngắm
Cùng một khung tranh chẳng có hình
Chỉ thấy bước ra từ nhật nguyệt
Hình thành rất nhỏ một lời yêu