Đôi khi ngồi giữa vô chung
Làm thơ thiếu cái bụng
Xem chừng không hay
Đôi khi ngồi thấy chưa say
Làm sao con mắt bàn tay
Được sờ
Em ngồi như nhiên làm thơ
Tôi ngồi vẽ bóng
Be bờ
Đợi nhau
Bởi mong về mười tám hai mươi
Ủ dột trần gian mấy nụ cười
Vẫn biết thịt da rồi sẽ mất
Sao cùng cổ đại “ trường tương tư “