Có những xanh xao cho đến chết
Những lòng hoá đá đợi chờ nhau
Thương sóng ngàn năm không biết mệt
Cũng đành tan tác một thời đau
Có những bàn chân mong mở cõi
Chưa tìm tới chốn đã ngừng chân
Làm sao,đá núi tâm tình biển ?
Đành mượn sông dài một nhánh rong !
Có những lần ngồi nhìn nến cháy
Cho người ánh sáng tự đời tan
Vô danh,những khách anh hùng ấy
Đi,ở,không còn một dấu mây
Đêm không ngủ,viết,nhìn lên mạng
Bao cánh tay đời cố nối nhau ?