Từ Người

Tôi vẫn còn là kẽ lãng du

Dẫu ngồi trong cánh cửa

Tôi vẫn còn làm thơ

Dù thơ không viết nữa

 

Hồn tôi băng qua những sông dài,núi lớn,cũng có thể là sa mạc khô cằn,cũng có thể là đáy biển thâm u…

Hồn là cát tôi nghe lời cát nói-sa mạc thật buồn thiếu bước chân đi

Hồn là cát tôi nghe lời cát gọi-những tình nhân một thuở đã đâu rồi

Hồn ngồi đấy với những trầm tích đáy-có nụ cười héo hắc đọng nơi đây

Hồn ngồi đấy,hỏi những dòng nước chảy-từ trôi đi có định lúc quay về..

 

Tôi thật tình không còn làm thơ-tôi chỉ đọc lá rừng và chép lại

Tôi thật tình không còn làm thơ-tôi chỉ viết lời buồn từ gío

Tôi thật tình không còn làm thơ-tôi ghi lại lời nguyện cầu từ em cùng trái tim mở ngõ

Tôi thật tình không còn làm thơ

Những chộp bắt tình cờ

Nơi hoa tình nở vội

Những trầm hương

Đâu đó …từ người.

Leave a Comment