NỐI DÀI,

Nước Mỹ có một người nói dối được tặng danh hiệu “ BÁN THẦN .“ Nói dối với anh đã thành một nghệ thuật. “ nghệ thuật nói dối. “ Cũng tốt thôi. Anh đã viết thành sách và bán rất chạy. Anh đã truyền tải cảm hứng từ anh đến với mọi người. Nhiều …

Read moreNỐI DÀI,

KHÔNG CẦN GIỐNG NHAU

Thơ trôi qua cửa nhà nàngThơ buồn vô cớ mơ màng ngón tayNắng không thức mãi cho ngàyThời quay quắt giấc, thời quày quả rơi… Đừng đòi hỏi xưa sau cùng một nhịpVui cùng hoa dù hoa đã héo tànVui cùng trăng cho dẫu bóng trăng tanCái còn lại là ý tình thanh thoát Khi …

Read moreKHÔNG CẦN GIỐNG NHAU

KHI NHÌN TIVI

Ta gởi niềm vui vào khoảng cáchGởi yêu thương trao đến tận muôn loàiMây, gió hởi- vì ta- huyền, một lúcTặng muôn trùng bất tận những cành hoa

CẦM LÒNG CHẲNG ĐẶNG

Thức để biết một ngày như vốn thếTự bồng phiêu tự diễu với riêng mìnhNgủ để biết khi không còn ước lệTâm di hành về hướng có trăng, sao Ngồi để viết cũng là ngồi để thấyỞ ngoài kia thiếu vắng những môi cườiRồi chợt hỏi cần bao nhiêu cải cáchNhìn để tìm vi diệu …

Read moreCẦM LÒNG CHẲNG ĐẶNG

VUI VỚI THỜI GIAN

Một ngày không có chiến tranhKhông còn tội ác chỉ còn tình yêuThưa anh, không phải cuộc đời… Một ngày giữa nhớ và trôngBàn chân bước với bụi hồng mà đi…Hãy cứ để tình yêu và hố thẳm thân mậtHãy cứ coi như một khởi đầuCủa những tiếng than may mắn còn lạiVà cứ coi …

Read moreVUI VỚI THỜI GIAN

HẾT ĐƯỜNG

Lòng chợt nghe lòng nhẹBay càng xa, càng xaKhông gian nầy rất lặngThần thức nào đi qua Từ lúc nào, lúc nào ?Sương gieo và bão dựngTừ lúc nào ta đãKhông còn ta, riêng ta ? Sao lòng ta lâng lâng ?Sao thấy mình tội phạm ?Sao vội vàng tháng támKhông còn ư, con đường …

Read moreHẾT ĐƯỜNG

HẾT ĐƯỜNG SÁM HỐI

Cảm ơn đời đã có nhauKệ ngày mai với sắc màu biến thiênCũng đành mang chút niềm riêngDấu vào con chữ ngoan hiền lướt mau Không còn dấu hỏiThật ư ?Một con đườngThêm mấy con đườngGiống nhauTôi không gãy khúc “ PHƯỢNG CẦU…”Tôi đem ý thức ngoài câu di hành Trải tình vào khói mông …

Read moreHẾT ĐƯỜNG SÁM HỐI

THAM CẦU

Chàng đả đến và nói với cánh hoa rằngMật ngữ không hề che giấuKhi hai trái tim bình lặng đến bên nhau Vạn vật đổi màuChỉ có một màu không đổiXanh từ muôn xưa Chàng cảm tạ ngôn ngữCon thuyền trong nhân gianChở tình yêu lướt sóngNơi con tim đèo bòng Chàng trôi về vô …

Read moreTHAM CẦU

EM VUI LÀ ĐƯỢC

Đoạn cuối của cuộc đời thế nào anh ?Không có đoạn cuối !Chỉ có trong thu dăm chiếc lá rời cànhChỉ có mùa đông vài bông tuyết nhỏChỉ có mùa hạ nắng vàng trải đầy trước ngõVà mùa xuân thác nước reo vui… Chúng luân hồi đấyCon người, nói cho cùng, cũng là lau sậy …

Read moreEM VUI LÀ ĐƯỢC

VỚI NGƯỜI, THIẾT THA

Sáng ra vườn ngắm cỏ hoaVào nhà nấu nước pha trà đọc thơCảm ơn,Từ bốn phương trờiVới tình thêm nặng, với lời… khó ghi Làm một cuộc phiêu bồng không cất bướcThêm những cái bắt tay dù rất mực mơ hồTrên những con đường tâm thức điểm tôMùa hái trái, những bình nguyên bông trái …

Read moreVỚI NGƯỜI, THIẾT THA

NÓI VỚI HƯ KHÔNG

Em hãy cứ là tiên trong cổ tíchTa một ngày có được đã thiên thuEm mai dẫu chìm sâu vào tịch michTa còn em dù đến một phương nào Và cứ thếHoa mỗi ngày mỗi nởMùa mai cònChỉ có một mùa xuân

CHO NGÀY MÃI ĐẸP

Em thử ngộ nhậnRằngEm yêu anh ! Trời, Chúa, Phật ơiCó một người mê sảngCứu giùm ! Anh không thích để lý trí nhào nặnThường viết chữ vô duyênHy vọng em sập bẩy Em cứ tỉnh như SáoBay hoài ở trên caoAnh ngước mặt nhìn mãiĐã bay đi phương nào ?!