NHỚ TÊN

Nhớ chàng bằng trái tim xanhNhớ ai màu tím nhớ anh màu chìAnh làm thơCứ làm điLấy thơ làm lửaTự mình thiêu thân Nóng, rátMùa thu em thơ, nhạc ở đâu rồi ?Để tôi,Giờ vọng tưởng rờiTình,xin độ lượngVà đời,Bao che Cũng cần thả xuống núi non“ tâm vô sở trụ “ mayCòn nhớ tên

BIÊN GIẢI

Hãy cứ sống mỗi ngày như thếCó em và mất emHãy cứ lái xe đi và về như thếCon đường vốn có chim caĐừng nói thật, đừng bao giờ nói thậtTôi mất tôi từ độ nhảy lên tàu Tôi đang biên giải điều oan khuấtEm ờ đâu và tôi ở đây

CHO MỘT CÀNH HOA

Không có niết bàn, thiên đường, địa ngục nào trong thơ emThân em ấm và hơi thở ấmNhững con chữ đi ra khỏi đền đài lăng tẩmNhững con chữ đi về hướng có anhCũng có thể những con chữ đi về những phương trời khácCó đêm đen và có tật nguyềnCó những nỗi buồn và …

Read moreCHO MỘT CÀNH HOA

KHỔ THẾ

” Không có cầu bắc qua sông “Nhà nàng bếp lửa còn hồng với khuyaBơi thôi…Nước lạnhTình nồng… Thật tình,Chỉ chữ hôn emCòn anh,Một góc đất trờiXin xăm

CHẲNG CÓ GÌ ĐỔI KHÁC

Hãy nói về quê hương bằng trái tim bốc lửaHãy nói về tình yêu như ngôi nhà nương tựaTất cả đều cần tươi vui và xinh đẹpTất cả đủ cho người cảm thấy yêu thương Em là quê hươngEm là ngôi nhà anh mong về lạiThuở vai đầy gió sương Thân phận dù không khácTình …

Read moreCHẲNG CÓ GÌ ĐỔI KHÁC

KHÔNG LÀ ẢO GIÁC

Nhìn em chữ cạn thành đầyMùa thu nhưng ở phương nầy vẫn xanhCon tim như thể chẳng đành Một ngày thiếu vắng bình minhKhông vì bác mặt trời ngủ quênKhông vì mưa như trút nướcKhông vì bão dựng phương nầy Nếu gọi em là thần cũng đúngBuổi em về ảo giác hóa thành chân

LẠ

Không phải mỗi ngày đều có thể gieo hạtTrong một khoảng trống nhất địnhNhưng nếu có thể nông thêm bốn vách tường Thời gian mềm như lụaThời gian, em, mềm suốt ở trong tôiNên việc gì cần phải gieo hạt ?Nét mực còn tinh khôi Nhưng nếu mỗi ngày đều nắm bắtNhững vu vơ trôi …

Read moreLẠ

CHƯA TRÒN GIỚI HẠN

Nghe nói,Con cá câu sẩy là con cá lớnCuốn truyện chưa viết là cuốn truyện vĩ đạiCâu thơ còn ở ngoài ngõ là câu thơ tuyệt vờiĐã biết,“ Văn mình, vợ người “- những tư tưởng đánh rắm; sao không là vợ mình, văn người …Chỉ là,Thấy ta đi lạc nhiều khiKhông vì tơ tưởngNhưng …

Read moreCHƯA TRÒN GIỚI HẠN

NỐI DÀI,

Hắn không nghĩ có một điều thú vị như thế. Thú vị ngồi nhìn. Thú vị lâng lâng giữa bồng phiêu lãng đãng, giữa có và không đã không còn là không và có. Một hiện hữu chân thật.Hắn không thể nào biết có một ngày không cần đi để tới, không cần nhìn để …

Read moreNỐI DÀI,

LỜI NHẮN BUỔI SÁNG

Hãy để sự trống vắng làm đầy tâm thức emHãy như những hoa hồng, nởVà gọi chung quanh, những chú bướm, trở vềVàĐọc những câu thơ từ anhHay từ em, đều được…Ầu ơ…Ví dù…

NỐI DÀI,

Chàng thích viết về một dòng sông để lại, một trường sơn để lại, một biển xanh để lại, dù chàng đã mang theo mặt trăng, mặt trời; dù chàng đã mang theo cái quá khứ đầy màu xám và đỏ…Chàng đã mang theo và chúng đã trở thành những gì bất khả phân ly…“… …

Read moreNỐI DÀI,

TỆ THẾ CƠ A

Những tản văn nho nhỏNhững bài thơ nho nhỏTrong trang mạng nho nhỏLớn lên Khu vườn không có người canh cổngNgôi nhà của những người làm thơNàng vô ưu gảy đànChàng vô tình phải thuốc Ôm cái vừa ômNhớ điều nên nhớChỉ có vậyMà quên