ƠN EM

Em cứ chảy vào anh mỗi ngàyNhư quê hương, vẫn thếEm cứ chảy cho đến khi nào anh ngập lụtTrong thân thể em Từ những bản tin không mấy vuiNơi những từ đạo đức bị đảo ngượcNơi trái tim bị đánh tráoEm còn tin anh không Ừ, thời nảo cũng thếNhững môi cười đầy lệBiển …

Read moreƠN EM

THIÊN NHIÊN TỪ ÁI

Tình yêu vốn vượt thời gian, nhưng anh biết, anh không thể nào chân thật ôm em, không thể nào chân thật hôn em…Nhưng nó đơn thuần là tình yêu của anh- Nàng cười nhẹ và nói qua một trùng dương xanh.Tình yêu vốn vượt thời gian, nhưng anh biết, anh khó lòng về lại …

Read moreTHIÊN NHIÊN TỪ ÁI

KHI TRÁI TIM THỔN THỨC

Nàng đứng trên hoang tàn, đổ nátRơi xuống giọt nước mắt ngây thơNàng đi, không biết rằng sau đóCả một vùng xanh ngát bến bờ

DỤ HOẶC

Em hãy cùng anh du lãng nhéVào lòng vô hạn cõi miền thơAnh vì tổ quốc xây lầu cácEm với tình yêu xóa cõi bờ Vi diệu sáng nay ngàn đóa cúcNở từ tuyết trắng buổi đông sơ

THÊM TRANG

Đả cẩu bổng là câu chuyện của tuổi trẻThân thương như bóng của nàngChàng ngồi nhặt nhạnhTừng chút khói lam xưa Trong sân chùa Thiên BútCó người vẽ giấc mơ trăngSoi tuổi trẻ dưới cầu Sông VệEm theo con sóng trở về Mỗi phần đời có riêng kích thướcLàm gì có một Kim Dung khácChàng …

Read moreTHÊM TRANG

TỪNG BƯỚC ĐI QUA

Thời gian của một nồi kê thôi sao ?Sông cứ chảy và ta cứ nấuKhi mọi sự ra đi là khởi đầuTa khi nào biết nhìn ánh trăng lan tỏa ? Đừng hỏi vì sao hôm qua còn lạHôm nay thân mật mỉm cườiĐừng hỏi vì sao xơ xát láThiên nhiên còn đó một màu …

Read moreTỪNG BƯỚC ĐI QUA

MỘT THỜI NHƯ THẾ

Không vì áo của chàng rách nátKhông vì chàng thân xác tả tơiCùng chàng bước giữa mù khơiCùng chàng vất vả cùng chàng mưu sinhKhông hề trách bình minh sao lạnhKhông hề buồn gia cảnh nheo đơnKhông hề một tiếng giận hờnKhông hề tính thiệt, tranh hơn với đời…Và chàng, xếp lại cuộc chơiVới nàng …

Read moreMỘT THỜI NHƯ THẾ

ĐỐI MẶT

Đừng trốn chạy, ta ơi, đừng trốn chạyNếu là rừng, cứ để phủ lên câyNếu là trời, cứ kệ những khung mâyNếu là biển, mời thuyền ra giởn sóng Đừng trốn chạy, ta ơi, nhưng hy vọngDẫu quanh ta nhiều thứ chẳng thuộc vềCứ vui vẻ nhìn ruộng người cày cuốcTa không cày, nghĩ tới …

Read moreĐỐI MẶT

NỐI DÀI,

Tôi thích hãy để ngộ nhận tạo thành ngộ nhận, tạo thành ngộ nhận, và trên dòng sông ngộ nhận kia những cành hoa được nở raNàng vừa hỏi tôi “ Sao thơ anh vượt ra luật lệ ? “ Tôi không thể nói với nàng- Trời chẳng cột tay ai. Tình yêu là vòng …

Read moreNỐI DÀI,

CHƯA NGỪNG ƯỚC MƠ

Khi thơ về chỗ thốn tâmTừng trang chữ viết sai lầm từng trangĐành cam ôm lấy bóng nàngNgủ trong đôi mắt, mơ màng dáng hoa Khi thơ chìm cả chính taChữ từng con chữ mở ra ngục tùĐừng mang thơ đến hoang vuTa không thể chết cho dù đã chôn Bung ra, bung ra, bung …

Read moreCHƯA NGỪNG ƯỚC MƠ

NHỮNG DÒNG SÔNG CHẢY GIỮA MẶT TRỜI

by V.T.N. M Mới biết rằng anh là dòng sôngThanh thản bốn mùa vắt qua phiến đáMới biết rằng “sắc tức thị không”Tức là chiều kiên trì đến lạNhững nghĩ suy chảy giữa mặt trờiMới biết rằng anh là thời gianTừng nếp nhăn là lời tình tựThời gian hôn dòng sông vội vàngĐể biết mình …

Read moreNHỮNG DÒNG SÔNG CHẢY GIỮA MẶT TRỜI

CHỈ LÀ HỮU LỄ

Ngày có lạnh cũng ra tưới nướcCây hoa hôm qua đã héo cànhCành sẽ xanh lại đấyNhưng điều nầy không giống với điều kia Đừng chấm hết khi trang còn giấy trắngSau mùa thu, lạnh giá cũng bình thườngKhông uống rượu thời uống beer cũng đượcKhông uống nhiều, nhớ chỉ uống sương sương “ không …

Read moreCHỈ LÀ HỮU LỄ