CỨ VIỆC HỒN NHIÊN

Rồi có lúc trần gian nầy thả xuốngHay mang theo về phía của Âm ThầnGì cũng được, cảm ơn đời thương tưởngCảm ơn tình, một thuở có em- Thơ Rồi có lúc tàn tro và nát láÚm ba la chỉ khổ cái đèn cầyTập giải thoát trước khi mùa phân hủyTập đầu tư vào môi …

Read moreCỨ VIỆC HỒN NHIÊN

NỐI DÀI,

Trong cái lặng của sớm mai, ngồi bên ly cà phê tự pha, đọc những bài viết từ bốn phương là một cái thú; càng thú vị hơn là thấy được một phần trái tim đi hoang, thấy được mùa thu thi ca và mùa đông cũng thi ca, thấy được không cần đào sâu …

Read moreNỐI DÀI,

TÂM CẢM VỚI BÌNH MINH

Hãy để hồn trôi như lãng duCó nhau từ đấy đã thiên thuLời như hư huyễn tình chân thậtNát mộng giang hồ em của anh Từ khi dáng núi không thay đổiEm dẫu về đâu cũng giống nhau

NỐI DÀI,

Tôi còn tôi ? Tôi mất tôi ? Bóng em mấy kiếp luân hồi hiện ra…Sống thì thế nào ? Chết thì thế nào- Từ em như thể chiêm bao hiện về…Tôi muốn viết về một mùa trăng có từ thiên cổ, cái vực sâu ấy mà, tôi chụp bắt thiên thuMột khai giải tiềm …

Read moreNỐI DÀI,

16 THÁNG 11, 2025

Thuyền trên bến đậuChiềuNghiêng xuốngKhách lắc, bầu khôngRựơu hết rồiMây vẫn thườngTrôiChim vẫnHátMơ hồ trăng chiếuBước về thôi… Giang hồ như thể chưa từng biếtLá lạc rừng phong, tôi lạc tôi

TÌNH KHÚC

Anh học người xưa chia cõi ýNửa phần ở lại nửa bên emBài thơ bỗng chuyển thành mây trắngHồn mộng theo nhau đến cuối trời

CŨNG CHỈ LÀ ĐƠN GIẢN

Chúng ta cùng đi về hướng mặt trờiCùng cầm tay em nhéBên nhau như chim trời Có thể chúng ta phải đối diện với muôn ngàn khổ ảiNhưng tình yêu tạo thành phép lạVà qua Chúng ta cùng dựng một túp lều cỏChúng ta sẽ xây một căn nhà toChúng ta tạo thành thế giới …

Read moreCŨNG CHỈ LÀ ĐƠN GIẢN

NỐI DÀI,

Chúng ta đến thế giới nầy như một nhân duyên, nên dù thế nào chúng ta không thể đối diện với nó bằng tiếng khóc, chúng ta không cần phải cười vang nhưng ít nhất chúng ta không mang tâm thế khước từ…Ôi, tình yêu của em, một tình yêu èo uột; ôi tuổi thơ …

Read moreNỐI DÀI,

CHỈ MỘT NGƯỜI

Không cần uống mới biết điều đơn giảnKhi môi ngậm vào bầu vú mẹ buổi thôi nôiKhông cần đi mới biết được đường dàiKhông cần có mới hiểu từ “ thơ mộng “ Không hiểu lắm vẫn biết thiên nhiên là lẽ sốngKhông dập, bầm vẫn biết cõi người taKhông cần ra vườn mởi cảm …

Read moreCHỈ MỘT NGƯỜI

RA NGOÀI GIỚI HẠN

Vĩnh cửu và sống lại là hai phạm trù khác nhauSống lại là cái chết nối tiếpChúng ta cần những cái chết nối tiếpNhư mẹ đã trồng rau Hành trình giữa ý và em, mở raThơMộngVà chiều không gianAnh cúi xuống thấy nàng nhảy múaAnh nhìn lên vây bủa, bóng nàng Anh tiếp tục chết …

Read moreRA NGOÀI GIỚI HẠN

Ở MỘT TẦNG SÂU HƠN

Anh chỉ nhìn thấy một dòng sông thôi chảy, nàng nhìn anh, rất chậmBởi vì anh không thể thấy dỏng chảy ở sâu hơnChàng nhìn nàng thân mậtEm thấy ?Nàng cườiAnh thấy con vịt chết khô nhưng anh không thấy mùa xuân đang trở lại, nơi thời gian đối đải, có nhiều thứ vô ngôn, …

Read moreỞ MỘT TẦNG SÂU HƠN