Chưa Cột, Trang Đời, Đã Khói Sương

Bàn tay anh không vớt được mây trờiBàn tay anh ngắn quá em ơiThương bàn tay cố mài dĩ vãngChỉ thêm chất ngất những điêu tàn Bàn tay ngồi gõ niềm mơ ướcMộng hái sao làm đôi mắt emBàn tay vớt gió thiên thu trướcTây Thi còn đó một mùi hương Bàn tay vô lực …

Read moreChưa Cột, Trang Đời, Đã Khói Sương

Anh Chỉ Xin Ngài Tình Yêu

Anh thật sự hiểu người Việt Nam là gì chưa ?Hay ít hơnChính anh ? Anh hiểu thơ là gì chưaKhi anhMỗi ngày mỗi viết… Chúng ta đã sì sụp khấn lạy bóng tốiCầu nguyện cho cái vô hình sinh raĐã nhiều năm Tháng Anh khát vọng được làm toán cọngChỉ là bờ vai anh …

Read moreAnh Chỉ Xin Ngài Tình Yêu

Mà Thôi

Những con chữ là lửa hay trở thành lửaChỉ có thếĐể thấy bình minh thật sự bình minh Chỉ có những ngột ngạt đến tận cùng để thấy được hơi thở là hạnh phúcNhưng tại sao phải tù ngục ?Nhưng tại sao phải hủy diệt hành trìnhNhưng tại sao lại mong làm con Phượng Hoàng …

Read moreMà Thôi

Nhàn Viết Ba Câu

1, Hãy đi khỏi cánh rừng nầyCho nụ cười emNở cùng gió lộng 2, Tôi đã già để nói lời yêu emNhưng trái timKhông chịu 3, Đôi mắt nàngKhông phải thầnMở cửa mùa Xuân 4, Nhìn kia những cánh hoaHãy giúp em đẻVội mà

Thơ Sinh

Khi cả trần gian im lặngThơ nẩy mầmKhi tôi ngồi tơ tưởngThơ sinh Khi em ngồi với trời đông xám,Có thấy mùa trăng vẫn diễm tình ? Thơ là gì ?Thơ là “ sái đậu thành binh “ ?Hay thơ là chốn tâm tình tỏa hương ? Viết và viết và viếtTrong căn phòng nầyTrong …

Read moreThơ Sinh

Tản mạn

Tản mạn mai, tản mạn chiềuTản mạn về bờ hồTản mạn biểnCái bắt tay xuyên suốt địa cầu Những bài thơ của chú Tây, chú Tàu, chú Mỹ, chú Ấn, chú PhiNhững bài thơ ấy hay hơn thơ An Nam MítEm dỗ dành anh, em thút thít :“ Đừng làm thơ nữa nghe anh ! …

Read moreTản mạn

Trách Trời Không Xong

Đêm sinh là để cho người ngủNgười thức, làm đêm mất tự doTrăng sinh là để cho người ngắmNgười ngủ, làm trăng rất thẹn thò… Em sinh là để ta ôm ấpTa muốn ôm mà em chẳng cho…

Trên Hồ

Hiểu đượcThiên nhiên hoang dãCon người văn minhHiểu đượcHãy để tâm là sóngVới thời gian lan xaHiểu đượcĐôi khi cô ắy là tiên nữCũng đẩy hồ xanh bớt mượt mà… Đâu hay, chú Hạc trên hồ nướcĐã chở ta về một cõi xaĐâu hay, chiều lặng cần tâm lặngĐể thấy thời không bát ngát hoa…

Trải Thơ

Trải thơ,Trên những luống càyPhiêu du em có một ngày đến thămTrải thơ,Trên gối em nằmBiết đâu giấc mộng trăm năm có ngườiTrải thơ,Bồng gót son tươiMộng đemNhật nguyệtĐan thành nụ hoa… Trải thơ, tôi dối chính mìnhƠn em, ánh mắt, ru tình, mãi xanh…

Trăng tà, Còn Ôm

Đôi khi tôi chợt hỏi mìnhSao thân, phố núi; sao tình, lãng duĐôi khi ngồi tự âm uLửa binh đã tận, nghìn thu, tưởng cònĐôi khi ngồi chợt héo honTín tâm ma diệt sương mòn bước gieoĐôi khi cần tự chong cheoĐỉnh cao thả nhẹ người gieo tự trầmĐôi khi thích được thành câmNói lời …

Read moreTrăng tà, Còn Ôm

Đá Vàng

Thắp chữ qua tiền kiếp Mong sống một đài trang Đành coi là duyên nghiệp Tương tư cũng đá vàng