Thường Mộng
Vũ trụ của hắn thời nhỏ thôi chẳng có bao nhiêu để chứaThời gian có buồn có khổ có sướng có vuiNhững bài thơ hôm qua, hôm nay, ngày mai còn mãi ngậm ngùiNhững bài thơ bước ra từ tĩnh mịch Sông của hắn chảy ngược về những lòng phế tíchMong hồi sinh hoa trái …