THÔI RỒI NỒI XÔI
Tôi từ đọa lạc vì emNói gì thêmNói gì thêmCũng thừa
Tôi từ đọa lạc vì emNói gì thêmNói gì thêmCũng thừa
Bây giờ những hạt mưa đã không còn đập vào trái tim sau khi tan trên đường nhựa, cũng không còn ý nghĩ nào đọng lại trên lá; có thể bây giờ anh đã xa anh hay bởi vì cánh cửa ô tô chắn đi lời của gió… Bây giờ mỗi khi bánh xe lăn …
Có những ngọn lửa thiêng vào một thời khắc nhất định lại cháy lên, rồi từ từ lắng xuống. Quên vẫn nhớ hoài; chôn không chôn được.Không thấy vẫn có mặt. Không trọng lượng vẫn làm người mang còng cả lưng. Tên, có thể là “ Tháng Ba Buồn, “ tên có thể là “ …
Một lần chơi dạiNhảy sôngDiêm Vương không hỏiChết chìmVì sao ?
Anh đang xemHạnh Đầu ĐàHôm nay bước mộtMai làBước luôn… Cô nương,Chúc phúc ?Hay buồn ?Bỏ ngưới- bánh, mậtBỏ nguồn- suối, khe Anh sẽ sớm rốt ráoVề truyền pháp cho emHai trái tim đi dạoBên nhau là đủ rồi
Những mãnh tình xanh đỏ vàng tímĐò chiều chạm chuyến đò trưaAnh chạm bình minh trắngAnh gõ vào thinh không Bí mật mở cửaMa lù lù nhe răngCười húp chén cháo lúQuên đi một thiên hà Chào em ngày lất phấtChào em đêm lơ mơKhai quang ngàn kiếp đủSao rừng nguyên âm u ? Em …
Thức để thấyVà ngủ vùi vẫn thấyCánh hoa vàngCó đấyDẫu hư không
Con người với hai cá thể thần thánh và phàm trần. Âm và dương. Với thần thánh là một cuộc bay lượn không ngừng nghỉ, đầu trời cuối đất.truy lùng không phải chỉ một bàn tay nhưng có thể là một Tiên Nữ Quốc. Đòi hỏi không đơn thuần là một khoảnh núi non, nhưng …
Cành hoa ấy nở một lầnSẽ thiên thu nở vàKhông biến hình Cảm tạ nhé cho dù thuyền tách bếnBến mai còn cảm tạ bước chân aiBằng hữu ảo một lần anh ghé đếnĐã trở thành chân thật đến tương lai Sẽ rất mệt nếu lầm bầm “ Không, Sắc “Sao chi bằng tự tại …
Chuyến hành hương vẫn phải tiếp tục đấy chứ ?Ừ! Nằy Thường Mộng,Một thời là gió đấyMột thời là mưa đấyChúc tụng về nhauMột kiếp người Chuyến hành hương về lại tâm mình phải tiếp tụcChẳng phải để thành, để đạtChỉ để nghe tiếng cười của ai đó khúc khích dễ hơn Sống trên từng …
Em không đến nhưng mặt trời có đến Mặt trời có em như thế đủ rồi Ngày; sáng, tối- bóng cho dù biến mất Ta nguyên còn tươi đẹp một thời qua Ừ, nàng là một bông hoa Ừ, đời là một trường hà xuyên tâm Những con sóng vỗ lặng thầm Tiếng thơ heo …
…vẫn hương cà phê, vẫn bềnh bồng, vẫn trống trải, vẫn xa xa là những ụ mây, vẫn đến và đi như chưa từng đổi khác. Hắn lại đến nơi đây. Gọi hai ly cà phê, một cho hắn và thêm một cho ai đó biết đâu chừng sẽ đến. Hắn nhớ về tháng ba. …