NÓI CÙNG HƯ KHÔNG
Tôi thường để nỗi buồn ngoài chữNên đời chỉ thấy tôi vuiTôi mục rã trên từng phần ý thứcTôi hồn nhiên trong nỗi ngậm ngùi Tôi không thường khen ngợi như một sự mua bánMặc kệ dòng trôi với những lạnh lùngTôi thích ngồi thừ với những nhớ nhungRồi viết xuống em cứ là Tố …