TỎA SÁNG
Ta thích thả vào không gian điều tưởng vọngVề một con người, về một bông hoaTa thích mở giữa vô thường sinh, diệtĐể ánh trăng thu tỏa đến vô bờ Ta vẫn nghĩ dẫu không hề tương tácMột nụ cười- tặng vật- cũng là hayTháng mười đến, ta đã từng đi lạcCảm ơn đời thả …