ĐI ĐỂ ĐẾN
Mỗi ngày có biến hoá riêng của nóNhư chàng nhặt nhạnh cõi tình riêngDù cảm giác mùa thu trời lặng gióChiếc lá vàng rơi đủ để một ngày nghiêng Bài thơ lệch về những vùng nước lũMang theo lòng buồn, mang theo cả tiếng cầu kinhTại vì sao, tổ quốc, quê mìnhDân khốn khó vẫn …