THỜI MỘNG
Mộng đẩy người đi biệt Suối chở tình xa non Thánh Thần xưa mất dấu Chim vô tâm nhìn rừng Em hỏi ta: mùa Hạ Mang làm gì trăm năm Những vùng trời giả tưởng Đủ cho người nguôi quên Thật tình ta chẳng biết Nhân gian nghìn năm sau Nên làm sao …