Mộng đẩy người đi biệt
Suối chở tình xa non
Thánh Thần xưa mất dấu
Chim vô tâm nhìn rừng
Em hỏi ta: mùa Hạ
Mang làm gì trăm năm
Những vùng trời giả tưởng
Đủ cho người nguôi quên
Thật tình ta chẳng biết
Nhân gian nghìn năm sau
Nên làm sao dự phóng
Tâm tình cho mai sau
Mộng đẩy ta về lại
Lối cũ dường như quên
Thời gian làm bão tháp
Khai hoang ta nụ cười…