“ Thương “
Thương anh và thương đâm đều là “ thương “ cả
Em hôn anh một phát
Em đâm anh một nhát
Lại là khác nhau
Nhưng mùa xuân thời không khác biệt giữa một người đang vui và một người buồn, bởi vì hoa biết thủ thỉ về những gì nên buông; bởi vì hoa biết cội nguồn nên nụ cười thường dài và thông thoáng
Nếu mỗi ngày giống nhau thời buồn lắm. Cù lét anh đi em ! Gì chớ điều nầy nàng chơi rất thành thạo, gió dễ dàng thành bão, và chàng, dễ dàng bay.
Khi thơ là đồi cao, phải trèo từng bước một; khi muốn vào phiêu hốt, phải nhảy vào vực sâu; khi muốn thơ có màu, phải nhuộm chiều với nắng
Chàng với nàng không hẹn, nên dù chàng nhớ thương, cũng bắt bóng giữa mù sương, mò trăng trong biển nước
Hành trình không xuôi, ngược; là hành trình chết đi- Chàng không vội vả gì, cứ “ niêm hoa vi tiếu; “người không hiểu, trời hiểu; nàng tóc vẫn còn xanh…
Nàng, cô em bên xóm
Ngày ngày làm thơ tình
Khóc đến quỷ Thần kinh
Ngày nối ngày mơ mộng
Chàng cũng muốn truyền tống
Đưa nàng vào không gian
Biết đâu từ muộn màng
Bên trời quen tướng cướp
Đời sống đôi khi là, nhìn trăng cười một phát; thiên thu chưa mờ nhạt, còn tuổi cứ còn yêu; chẳng đòi hỏi ít, nhiều; miễn trong vòng tay có.