Lặng,
Tay không kiếm,
Đạp sóng rồi về đâu ?
Khi thơ còn chở cả sinh tử
Tôi còn một chỗ nhớ thương nhau
Không thể tuốt kiếm
Thời bẻ kiếm
Không thể hành văn
Tự sát thương
Khi tình khó diệt
Ru tình
Nhớ
Để khỏi tìm nhau
Vẫn có nhau
Động
Sa mạc tầm nguyên và
Thiên cổ tầm tiên
Tôi có màu hoa bất tử
Cũng coi là nhân duyên