LUNG LINH

Nơi mỗi giới hạn bị phân hủy và một giới hạn khác được khai sinh; nơi mỗi con chữ tượng hình cho bình nguyên được nối, cho ngày được dài, cho núi được cao, cho biển, trời thêm to rộng…chỉ có thế thôi ư ? huyền ngôn mật ngữ là gì ? mùa xuân chẳng nói, mà hoa nở; có những điều, không; cả trước, sau. Thuyền vẫn thênh thang, gió vẫn thổi, hai từ ly biệt áng mây bay.
Nơi mỗi phút mở ra vài mộng tưởng, thời thế nào ? thế giới sẽ rộng hơn, cánh tay sẽ dài hơn ? nỗi buồn sẽ khép lại ? hay những trang sách được viết nên ? lịch sử muôn đời là quá khứ. Cứ để cho lòng rộn rã, việc gì phải chôn chân cho cái đã là…
Ngày lên chầm chậm. Ly cà phê vơi dần. Có những thứ không thuộc về trách nhiệm của chúng ta, không nằm trong khả năng của chúng ta, không đứng về phía chúng ta; thời, dù có quan hoài cũng không thể làm chúng thay hình, đổi dạng; chi bằng, tiếp tục cà phê.
Không hề có- mỗi ngày đều phải thế. Tùy duyên thôi. Tùy phước thôi. Tùy tâm thôi. Vui với cái có được hơn là vui với cái sẽ xảy ra. Ta nay thôi mộng thần tiên mộng, mà mộng trần gian những bước hành. Đi a…cho dẫu đi không đến. Cười với sông hồ, hát với hoa; quên phắt cái thời ta đứng lại; tựa vào đá núi; đá và ta.
Lung linh không hẳn là bay bổng.

Leave a Comment