Thương những kẻ suốt ngày trôi lơ lững
Rằng không say; nhưng tỉnh, cũng nghi ngờ
Ôi những kẻ suốt đời tơ với tưởng
Chẳng nên trò, ngay cả chuyện làm thơ
Trời chúc phúc vô tâm mà lại sướng
Bởi nhân gian thường đãi kẻ khù khờ