Ở chỗ thơ về chốn rất mây
Chỗ em thần thoại c hỗ trăng đầy
Chỗ ta đối sóng soi tiền kiếp
Lồng lộng Xuân từ phấn bụi bay…
Ta hỏi ta và em hỏi ai
Sông không chở nỗi thế gian buồn
Thôi thôi thử lấy sầu đan áo
Hạnh phúc chưa từng đóng rập khuôn
Phá vỡ tròn trong phá vỡ vuông
Âm dương nát vụn dưới làn môi
Cần chi phải biết đâu hư ảo
Thử biến ta thành triệu hóa thân