KHÔNG NGỦ ĐƯỢC THÔI THỜI VIẾT

Muốn kéo ngàn trang về một chữ
Lại mong một chữ hóa trùng khơi
Từ khi biết dẫu lòng dư lệ
Cũng khóc không ra với cuộc đời
Đành tập chôn tình vào dĩ vãng
Muốn dùng thiên địa chốn rong chơi
Đêm không thể ngủ thôi thời viết
Để nhớ về em trải bốn trời

Vẫn nghĩ phút giây từ lãng mạn
Đâu ngờ keo kết vượt thời gian
Khuyên ta cổ tích đừng truy cập
Sao nhớ về theo với bóng nàng
Sao để thơ gầy theo với chữ
Sao thành duyên nghiệp cuốn vào trang
Bao năm tha thiết rồi sao nữa
Không có vì sao giấc mộng vàng

Chẳng có vì sao một cánh hoa
Đất trời như thể đã nhìn ra
Bởi ta khờ khạo tròng dây trói
Là khởi từ đây buộc đến già
Em ở ngoài kia cười khúc khích
Trái tim không tuổi tội anh mà
Yêu thêm
Thêm những bình minh mới
Thêm bóng em vào với bóng ta

Leave a Comment