Giờ đi khắp bốn phương trời, mai về quê cũ nhớ lời mẹ ru; mẹ già về với thiên thu, lời ru còn lại trong mù sa bay. Tôi đã viết bốn câu trên trước khi vào Mỹ. Thời gian trôi và phận người bồng bềnh. Một con người có thể coi là đã may mắn được sinh ra trong một gia đình khốn khó, và bước chân đi với một nụ cười. Một con người được coi là may mắn sinh ra trong chiến tranh và bước ra được từ chiến tranh. Một con người có thể coi là tột cùng may mắn, khi màu thời gian không làm phai màu được trái tim; trái tim còn nguyên một màu xanh để nhớ, một màu xanh để yêu người.
Hôm nay là ngày Lễ Mẹ. Chúc phúc cho những ai còn mẹ và, chia buồn cho những ai mẹ đã về trời. Chúng ta đều còn lại mẹ, phải không. Mẹ chưa từng chết, mẹ chỉ đi xa; chúng ta, rồi sẽ gặp lại. Cầu nguyện cho mẹ. Cầu nguyện cho em. Cầu nguyện cho những phân ly chỉ làm giàu thêm lòng luyến nhớ.
Mẹ ở trong anh và
Em ở cùng anh.