TRONG TRỜI SƯƠNG BAO LA

Nếu mỗi con chữ là một dòng lệ và, mỗi câu thơ là một biển buồn; em còn đọc thơ anh ?

Không, phải không ?

Nên anh phân chữ thành hạt

Nên anh biến nỗi buồn thành phân bón

Nên anh biến kinh cầu thành cõi đam mê

Em dù có là gì đi nữa- trồng lúa, trồng rau, buôn bán tảo tần, hay em là một doanh nhân hay em là một tài tử, trong anh em đều là thánh nữ, vai quảy mùa xuân từng gánh tặng cho đời

Em dù có là gì đi nữa, như một ngày kia em sẽ bốc hơi; thời thế nào, hơi thở em còn lại, màu mắt em thành sao, mỉm cười như thiên cổ

Anh buổi, hành vô lộ; chỉ có thể làm thơ, chỉ có thể ngồi mơ, vô thường thành vĩnh cửu, nhưng biết điều thành tựu, không chỉ cần quyết tâm

Bức thư không hồi âm, dù người nhận đã nhận; bao nhiêu điều hụt hẫng, đã đi theo kiếp người; có bao nhiêu màu tươi, vĩnh hằng sau một phút ?

Anh tự mình ngập lụt, trong trời sương bao la

Leave a Comment