NGỒI RÙ

Nàng cười, chàng vốn không tư bản
Nói chuyện giàu sang ,khó vá trời
Từ đấy một ngày mười mấy tiếng
Cuốc, cày; mệt, nghỉ; hết ham chơi

Sinh bình, sách đọc bài ba cuốn
Ngỡ là trời, đất; tóm trong tay
Một ngày coi lại, không bằng hữu
Chỉ có cây rừng; với lá, bay

Trời thương, muốn khó, là không thể
Muốn chữ cô đơn, cũng hết đường
Một vợ, trời còn cho vợ nữa
Trong mơ nhàn toạ túng văn chương

Leave a Comment