Qua núi còn thấy núi
Qua sông còn có sông
Từ em là biển lớn
Băng qua, chết nửa lòng
Trước kia buổi đất chưa bồi
Bãi dâu chưa có và tôi chưa buồn
Bởi vì một sáng ngu ngơ
Em rơi ánh mắt trên tờ hoa tiên
“ Bản lai vô nhất vật “
Sự đã đến nỗi nầy
Cái thấy cọng cái thấy
Thành cỏi núi sông vây
Thất thập nhị huyền công
Bị vây bởi nụ hồng
Đúng là số con rệp
Chết đuối vùng nước nông