Hai hạt sương nhớ nhau
Cọng cỏ còng lưng xuống
Bác mặt trời thức muộn
Tôi là ai, là ai có cằn thiết không ?
Em ngày mai là ai, là ai có cần thiết không ?
Hay là khép lại sự suy nghĩ
Cho tháng ngày đơm bông
Đôi tay choàng vào không
Nụ cười trong bóng tối
Dòng sông nầy trót lội
Từng bước về thượng lưu
Viết, đời không oán hối
Người, những căn phần phạm tội
Mong yêu để giải thoát
Mong tình như bậc thang