Đối Diện
Phía sau sinh tử là gì Lẽ nào Giấc mộng Từ khi Vào đời Phải rằng tận tuyệt trò chơi Hay còn Sót một Hai nơi Vẫn chờ…
Phía sau sinh tử là gì Lẽ nào Giấc mộng Từ khi Vào đời Phải rằng tận tuyệt trò chơi Hay còn Sót một Hai nơi Vẫn chờ…
Khi những dòng văn chảy xuống đời Mùa Thu vàng rớt ở muôn nơi Em về hay vẫn còn đi biệt Tất bật phong trần khóc cuộc chơi Khi những dòng văn cạn với tình Những lời thơ cháy một thời binh Trong đêm thắp sáng miền oan nghiệt Và sáng lần theo bước …
Đừng trách ta cho một thời ngu dại “chẳng có cái dại nào giống cái dại nào” lời anh bạn Bắc Kỳ còn để lại trong tai Đừng trách tại sao ta có hơn bốn mươi năm ôm mơ mà ngủ Đời sống chảy qua bao nhiêu thương khó nhọc nhằn Đừng trách ta …
Những bất hạnh một thời Những vinh quang một thời Lịch sử viết bằng máu Chảy mãi qua ngàn năm Trên Trường Thành uống bia Ngắm ra ngoài vạn dặm Làm sao biết dưới chân Xác bao người oan khuất Nhìn Đức Quốc thống nhất Thương dân mình-Việt Nam Bao nhiêu người đã …
Có những con đường không phải cho ta Dẫu rằng đầy hoa dẫu rằng đầy trái Ta bước tròng trành đi hoài đi mãi Cũng chẳng bao giờ nghe được tiếng chim kêu Có những con đường tưởng đầy nhã nhạc Ta bước qua rồi mới thấy thương đau Ta bước qua rồi mới …
Ta ăn cắp của người câu chuyện kể Đã đem về vun quén cõi tình ta Ta ăn cắp của người dăm giọt lệ Để mai nầy làm nước tưới cho hoa Ta ăn cắp bóng hình em một thuở Nhủ lòng đừng sao cứ mãi mang theo nên nhiều lúc muốn quên mà …
Mưa không mời vẫn đến Làm sao mà cấm đây Em không lời vẫn nhớ Thiên thu biển lệ đầy Mùa Thu ngày khóc ngất Chiều Thu dường như gầy Trong Thu ngồi đối mặt Thấy mình như cỏ cây Chỉ là không chấp nhận Nên từng bước lên đồi Lấy thân làm …
Người là gì,sóng làm tâm động Người là gì,ánh mắt ngục tù nhau Người là gì,gã thương hồ ngắm nước Người là gì,biên vực ở nơi đâu… Chào em,buổi sáng ngưng lòng gío Chào em,tám hướng đã neo thuyền Chào em,đất tạm người lang bạc Chào em,rốn biển vẫn cần nhau Có lẽ …
Từ thân lang bạc tâm làm núi Đi khắp mười phương mộng chuyển trời Một sớm biết ra tài chẳng đủ Quê người sống qúa bốn mươi năm Nhân gian không dễ đi là đến Thôi tiếc làm chi giấc mộng xưa
Nầy em ở đó con đường Bây giờ và đến miên trường mai sau Nầy em từ những cơn đau Bây giờ đến mãi trong ngày tương lai Tại sao những tiếng thở dài Mang theo dù những gót hài đã qua Tại sao những cái không là Khi binh lửa ấy giờ xa …
Trời tháng Tám –mang chút tình tháng chạp Đợi mùa Xuân hay đợi bốn phương hoa Ta vẫn mộng xuôi về năm tháng cũ Không làm gì chỉ để bước chân qua Để được thấy được đi và được nhớ Được ngâm thơ theo từng bước chân mình Đất binh lửa nhưng hồn không …
người không đọc được nỗi sầu của biển cũng chưa hề biết được nỗi buồn Trăng cũng chẳng thấy cảnh tình thân tháo chạy đất quê người trước lạ để sau quen thơ hy vọng làm cây cầu đón khách chữ mơ hồ nhất niệm hóa hư vô thử thanh thản nhìn sông dài …