MỘ HOA

Nhảy múa cũng được, phóng túng cũng được, dung tục cũng được, hồ mị cũng được, yêu tinh cũng không sao…Thêm một lần nhập thếThêm một lần xanh xao Thơ là thứ trời cho người có đượcĐể ôm em dù em ở nơi nàoĐể thấy tình không còn nữa chênh chaoĐể hôn má, hôn môi; …

Read moreMỘ HOA

CHÚC PHÚC TRẦN GIAN

Không phải mọi cây diêm đều cháy đượcCó những hộp diêm chìm trong biển sâuKhông phải giơ cao đều với tớiKhông phải chùa thiêng mỗi nguyện cầu “ Khách hà nhân giã “Lối nầy cỏ phủ suốt năm châuVề thôi, trái đất dư lời khócHãy để mùa khai lối nhiệm màu Cuộc thế thừa “ …

Read moreCHÚC PHÚC TRẦN GIAN

ĐỦ

Thiếu nợ tình yêu thiếu nợ đờiNợ người khó trả nợ đời tăngNợ em một kiếp thôi đành nợMuốn trách không đành trách gió trăng Buổi sáng nàng ngôn- Em yêu anh!Buổi chiều vô tội- chết anh đi!Hởi ơi cùng một màu môi, mắtLỗi tại con rồi, Chúa Phật ơi! Dù sao cũng cảm ơn …

Read moreĐỦ

TÂM TÌNH SỚM MAI

Nàng thả xuống đời dòng sông gióSông hài hoà nên chở gió mênh mangNàng thả xuống đời đôi mắt nhỏNgày tươi trên những đóa hồng Nàng thà xuống bài thơ trăngTrăng không biên giớiVàng trong nhau và kết nối trong nhauNàng thả xuống đời trái tim xanhTặng cho ngày mớiNàng chở sóng lòng vời vợiVỗ …

Read moreTÂM TÌNH SỚM MAI

MƠ MÀNG

Vẫn mong dòng sông tình yêu muôn đời mãi chảyKhông cần cầu mong, dòng sông tình yêu muôn đời mãi chảyChỉ là chiếc thuyền của ta còn có bóng nàng ? Tình bất tửNhưng mây thường rớt hạtTrần thế mang mangNhớ về Quảng Thành TửNhớ về Lỗ BangChân nhân ba mươi sáu núiVó ngựa đạp …

Read moreMƠ MÀNG

BÓNG HẠC

Đi trong xó bếp chân gần hỏngMới biết mùi cay với vị nồngThơ viết yêu người qua tối, sángQuên rằng trời, đất rất mênh mông Chợt nhớ có thời nhìn bóng hạcCảm thán đời như ngọn cỏ bồng

TÁM CÂU

Em thức cùng ta đêm lại đêmGió khuya lành lạnh thổi qua thềmBên đây gội chệch hồn sinh mộngBên đó trăng gầy, giấc có êm ?Ai biết vì đâu tình lớn mãi ?Kẻ nào cấm được cái sầu thêm ?Em hờn dỗi, sẽ cài then cửaTa nghiệm từ ta, bút lực mềm Có một người …

Read moreTÁM CÂU

CÁ VUI

Không cần phải phạm tộiĐừng hỏi,Sao ôm người không có ở trong tay ?Sao nhớ người như nhớ cánh chim bay ?Sao lưu luyến từng ngày không dứt được ? Nguyễn Du viết về mệnh sôKhông tin cũng phải tinĐành học cụ Trang TửNgày vui khi cá vui.

VẾT CỨA

Trong ý nghĩ buổi sángNếu có thể phân thân thời tốt rồiNếu có thể xô ngã giới hạnĐể em cùng rong chơi Bất lực thời gianBất lực lòngTrái tim dù chở ắp thương mongEm ngoài giới hạnTình không cánhĐành với trăm nămMộng bóng nàng Chắc phải đến nhà thờ xin với ChúaHay có thể đến …

Read moreVẾT CỨA

XUYÊN QUA

Đừng than vãn chữ “ thôi rồi “Trang hư cấu đến hạ hồi, còn chưaNay thiếu hụt, mốt dư thừaĐêm năm canh mới qua vừa một canh Với ý hương “ hữu cầu tất ứng ““ hãy gõ, cửa sẽ mở “Đừng hỏi tại sao kinh tụng đến đầu bạc, nghe chuông đến lã người, …

Read moreXUYÊN QUA

KHÔNG PHẢI THẦN TIÊN

Có người tỉnh thức trong đêm vắngCảm tạ trời cao, cảm tạ đờiCảm tạ tình yêu và cảm tạSuối nguồn thơ mộng chảy từ hoa Có người lạc bước vào nguyên thủyHát giữa mùa trăng, có được người

RU NGÀY HẠNH PHÚC

Hạnh phúc là có trái tim bất tử, có ý hướng trẻ trung, có một người để nhớ; và càng hạnh phúc hơn có được ai đó thương mình.Đơn giản phải không anh ?Em nghĩ cái gì cũng đúng.Nàng nguýt chàng. Bình minh từ đó vàng như trăng và tròn như trăng.