Hỏi
Sương không nặng lắm nhưng hoa khócHoa khóc vì sương ?Khóc bởi người ? Em không rực rở như công chúaCó phải vì thơ ?Để kém tươi…
Sương không nặng lắm nhưng hoa khócHoa khóc vì sương ?Khóc bởi người ? Em không rực rở như công chúaCó phải vì thơ ?Để kém tươi…
Đời làm gì có lỗiNgười cũng không sai lầmThơ làm gì nên tội ?Mưa không vì giải oan! Ví dù quá khứ luậnCũng chỉ là sương rơiCó đó rồi không đóBuồn từ sương, một lời ? Ngồi nhìn cây trạng nguyênCảm ơn mùa lễ hộiTrái tim nàng mở raChẳng bởi ngày sáng, tối….
Soi gương bỗng thấy dị òmBảy mươi mấy tuổi còn tham hồng trầnĐọc thần tiênHọc chân nhânNhờ Ôn một quẻ căn phần mai sau… Từ tâm phổ độ chúng sinhVề theo cánh nhạn ,vong hình, dưới trăng
Mỗi ngày chúng ta vào mạngChơi trò di hình hoán vịXô lệch gối chănPhù hư chữ nghĩaNó có thể là một vết thương được xát thêm muốiNó có thể là “ Chuyện Tình “ với ve thuốc độcNó có thể là trang ngiêm nửa vờiCũng có thể là nụ hôn gió có đấy mà không… …
Tôi nói cùng nàng cuộc đời không có bổn phận phải yêu aiNàng tự thương thân hơn là tự thở dàiTự gắng hiểu vì đâu điều được, mấtTự giải thích và hiểu ra bí mậtTự hành trình trong vắng lặng hoang vuTự mỉm cười đối mặt với thiên thuTự thương mến ngay cả điều gian …
Rồi một ngày anh chợt nhận raEm là giọt nước ngoài ly không uống đượcGiọt nước của ngàn năm trướcCó bên nhau nhưng mãi ở bên lề Rồi một ngày anh thức giữa u mêRất hối hả mong trở về mụ mẫmRất sung sướng với niềm tin thái thậmRằng chúng mình chưa có buổi xa …
Biết hư không, có tráiBàn tay không đủ caoBiết nhà em, có cáLại không thể đi vào Chưa đủ phước duyên mà thuyết phápPháp thành mê vọng, tứ xanh xaoChưa đủ tâm thành mà vấn đạoEm là vầng nguyệt ở trên cao Thôi, thôi, về núi vui an trúNgồi giữa thu vàng ngắm lá thu…
Giả dụ, bây giờ em hết đẹpVà tôi đã chết trái tim xưaTrời ơi, trái đất còn hay mấtNghe suốt thời gian mưa nối mưa Sẽ khóc, mùa xuân là dĩ vãngMùa thu là chuyện của hoang đườngMùa đông là chuyện ngàn năm cũMua hạ năm nào cũng khói sương May quá thời gian cong …
Đó là kinh thành của QuỷCó người thiếu nữ bị lột trần treo trên caoTội ?Nàng đẹp quá! Trước giờ Quỷ lột da của nàngNàng biến mất Từ Houston cô nương ngồi đọc ” thơ thường mộng “Viết thêmLời cảm ơn.
Em có thể trải lòng ra ?Ủng hộ!Ôm một lầnDù khánh tậnĐến trăm năm Anh vô tội!Chỉ vì emCám dỗ!Rừng Hoa NghiêmTrải láVới emNằm
Những thước phù sinh bầm dập cảAi không chảy máu trái tim mình ?Sao không thắp đuốc tìm vô hạn ?Một khối nhân gian!Một khối tình!
Không thể nhớ về cõi thơ trầm thốngThuở nghiêng bầu rót chén gọi mời trăngKhông thể viết về những dòng hoa mộngCòn ai đây ? đấu láo- chuyện- bên đèn Và hắn đã cùng mưa chiều, nắng sớmĐi như mang đôi cánh của Chim BằngNhưng khác chỗ Chim Bằng là điểm đếnHắn – mưa chiều, …