Dẫu Lòng Đầy Thiết Tha

Sự không tưởng thật sự xảy raMỗi ngày với một bài thơLà quà tặng từ bạn Từ cái computer đã cho tôi biếtTrận chiến ấy thảm khốc như thế nàoCuộc vận động tranh cử ở xứ sở nầy ra làm saoKhi những cái chết không đem lại lợi ích gì cho quê hươngCòn những lá …

Read moreDẫu Lòng Đầy Thiết Tha

Thôi Bỏ Thiền Hành

Lệch lạc, lệch lạcChỉ là thao tác văn nghệNàng biết thế Trong thế giới của loài ong hút mậtMọi cánh hoa là thiên đườngTrong thế giới thi caEm là dưỡng chất Để suy nghĩ hùng dũng xung phongChỉ với ý nghĩ thôiĐã mệt Tôi đang kiến tạo một môi trường khácChỉ có tôi biết nó …

Read moreThôi Bỏ Thiền Hành

Với Lời Không Ghi

Xạ trườngLínhMột mình ÔnSúng nhìnQua lổ chiếu mônTối hù Thuyền trăngSao bãi hoang vu ?Cột buồm dựng đứngNhưng buồm không căng… Thôi thờiTâm sự đành ômMắt như chẳng thấyVới lời không ghi

Tận Cùng Còn Lại Trái Tim Yêu

Ngồi đọc thơ Trần Thích Tái“ trống rỗng và buồn “Muốn hỏi nhà thơ Trần Thích Chín“ trống rỗng buồn thế nào “ Hãy siêu nhiên một tí như nhà SonyBóp méo, bóp méo, bóp, méoThơ chảy từ sông emLụt Trong khu vườn của muôn cánh chimMọi đường bay đều đẹpNơi nầy chưa từng có …

Read moreTận Cùng Còn Lại Trái Tim Yêu

Tin Nàng thời tốt Rồi

Ở một nơi hoa nở nhiều vô kểNhững cánh hoa cám dỗ nàng ?Hương hoa cám dỗ nàng ?Tôi không biết… Nàng bảo trái tim nàng chẻ nhỏ vì tôi…Chuyện không thể nàoTôi vừa bói Hoa MaiQuẻ nói- có người đàn bà mang trái tim rất trẻ, đùa anh… Tại sao quẻ bói không cho …

Read moreTin Nàng thời tốt Rồi

Duyên Sinh

Vá ta tim óc tật nguyềnKhóc người cơ khổ còn nguyên với đờiTheo người trong mấy cuộc chơiXuống lên con nước, đổi dời tháng năm Mừng trăng, nửa thángLại rằmMừng hoa thiên cổChưa từng chết đi Những bài thơ còn lại dưới dạng khóiNhững bài thơ đã qua đủ làm sương ?Em còn dạo bước …

Read moreDuyên Sinh

Sinh, Diệt

Đời đã không còn lo nóng, lạnhMưa chiều gió sớm chẳng cần hayCông danh phù thế trò hư ảoBạn nằm nhắm mắt với xuôi tay Hởi ơi thiên cổ ai người chẳngNối gót chia xa thế giới nầyMột thuở duyên sinh, giờ diệt tận ?Bên đường hoa nở với hương bay…

Cho Phan Xuân Sinh

Anh đi, Anh đã đi vềTrần gian một thuở bên lề tử sinh… Anh điĐể lại tâm tìnhĐể văn một khoảnhĐể thơ tặng người… Chúc Anh bên đó an bìnhVới thơ, lại viếtVới tình, lại say…

Nguyên Xưa

XưaMộng Gậy Thần, Sách ƯớcNayMong chân cứng, đá sỏi mềm dưới chânXưaCầu được một ngày lặn sâu vào Hồ Hoàn Kiếm tìm gươm thiêngNay,Tin chắc một ngày những con cừu nhân dân sẽ thành sói nhân dânSẽ có một ngày những con cừu nhân dân sẽ dám nói không cùng bạo lựcXưaĐôi lúc thấy thế …

Read moreNguyên Xưa

Nhờ Em

Cứ viết mãi mặc càn khôn nhỏ lạiCứ mò hoài trong đáy chiếc ly khôngLà bướng bĩnh không tự mình tri túcLà mơ tìm cái có giữa hư không Em gái ạ, ngày dài không đoạn kếtVà ta đi không có buổi quay đầuNên đừng trách dòng thơ mùa cạn kiệtTa nhờ em lửa thắp …

Read moreNhờ Em

Mặt Trời và Tôi

Mỗi sáng nhìn ra hướng mặt trờiKhông trùng khơi vẫn cứ trùng khơiKhông em vẫn có em ngồi đóCười nụ nhìn tôi, một tiếng- Mời ! Mỗi sáng nhìn ra thấy mặt trờiNhư là tiếng gọi- Chú, rong chơi !Hởi ơi cái thuở bầm thân xácGiữa hố nhìn lên- đáy cuộc đời ! Mỗi sáng …

Read moreMặt Trời và Tôi