THU TRÔI

Từ tôi sống với nỗi buồn; lén đem hạnh phúc của người, tôi chia…rồi một ngày tôi có khung trời của mình, tôi có bình minh của mình, tôi có thể đối thoại với tha nhân và bằng hữu. Một đối thoại câm.đã đủ. Tôi mong mình có nhiều ngạc nhiên, nhưng đừng là ngạc …

Read moreTHU TRÔI

Hồn Vẫn Nguyên Xanh

Tôi vàng như lá rồi sao ?Hay là tôi chỉ hư haoÍt nhiều Ví em có, chợt ngheHồn cát bụiNhắn về tôi một tiếngNhéEm ngoanTôi sẽ lớnCùng đất trời phân giảiNhờTrăm sôngChở vộiGánh hương trời Tôi vàng như lá ?Chưa đầuTrái tim nhớ buổiBên cầuGặp tiên Tình từ đó phiêu du và lớn mãiNgày trôi …

Read moreHồn Vẫn Nguyên Xanh

Không Ai Đi Trách Mùa Thu

Dẫu cho buồn đến nẫu ngườiThấy em xúng xính môi cười lại quênMuốn tuTìm chẳng thấy chùaCủng em tụng niệm bốn mùa lại hay… Một ngày không làm thơ“ soi gương thấy lạ ? “Tôi nhìn gương vẫn thếChỉ là làm sao sao Ý thức ở tầng thấp nhấtTổ phụ bảy đời làm nhà nôngCó …

Read moreKhông Ai Đi Trách Mùa Thu

Cho Ngày Thêm Vui.

Không phải lúc nào chúng ta cũng nhâm nhi cái đẹp; rất nhiều lúc chúng ta nhâm nhi cái “ dở “ và cái “ đắng, chát “ đấy; rồi chúng ta lại thấy ra cái “ đắng, chát “ kia lại thành “ thơm, ngọt “ mới kỳ.Cảm ơn Facebook, cảm ơn những hoa …

Read moreCho Ngày Thêm Vui.

Ngày Cứ Thế

Không phải gió cũng không là sấm sétChẳng là mây cũng chẳng phải Quỳnh hoaMột phút cùng thần thức đến phương xaThơ đối mặt với chiến trường thơ bất lực Ta có một thời vô vàn tê nhứcSao con người không thể sống thương nhauTa vẫn biết còn nguyên kia, áp bứcThơ làm gì để …

Read moreNgày Cứ Thế

Hy Vọng

Hy vọng rằng thế giới nầy sẽ không vỡ raĐể căn phòng nhỏ còn có đượcCái gọi là tự doCái gọi là hạnh phúcMùa trăng đâu tội tình gìVà những người làm thơ cũng không choán chỗ của ai đóHãy cho ly cà phê nói lời thân mật chúng ta mãi còn nhauTôi sẽ viết …

Read moreHy Vọng

Ngày Có Mây Và Ngày Rất Trong Xanh

Đừng hỏi, thiên đường là gì hả chị ?Cứ cầm Thánh Kinh lên thì biếtBiết chưa ?Chưa biết !Đọc đến khi nào biết, chị sẽ dẫn đi nhà thờ… Đừng hỏi, Niết Bàn là gì hả anh ?Vào trong bụng cây mà thiền địnhBiết chưa ?Chưa biết !Thiền đến khi nào em biết, nhớ nói …

Read moreNgày Có Mây Và Ngày Rất Trong Xanh

Vũ Trụ nầy Thơ

Nếu một ngày em thấy ra thi ca chỉ là khoảng lặng, em sẽ bỏ qua mọi chấm, hỏi, sắc, huyền; em sẽ nhìn vào đâu cũng như nhiên, đâu cũng thật, đâu cũng là xinh đẹp…Em sẽ thấy dẫu ngồi trong cửa khép, em vẫn nhìn ra vô tận những bình nguyên, em sẽ …

Read moreVũ Trụ nầy Thơ

GIỮA HAI BỜ LÃNG ĐÃNG

YÊU EM CHO ĐẾN BÂY GIỜCỘNG TỪ VÔ THỦY ĐẾN BỜ VÔ CHUNGÁO HOA DÙ CHẲNG NÃO NÙNGTÓC EM CUỐN VỚI MUÔN TRÙNG BÓNG TÔI… NGÀY LÃNG ĐÃNG TA VỚI TÌNH LÃNG ĐÃNGEM LÀ TA MÙ QUÁNG Ở TRONG THƠVẬY MÀ CHỜVẬY MÀ NHỚVẬY MÀ MƠCÁI HƯ, THỰC; GIỮA HAI BỜ LÃNG ĐÃNG TA QUÊN …

Read moreGIỮA HAI BỜ LÃNG ĐÃNG

CHÀNG THÍCH NGỒI NHẬP THỂ VỚI MÔNG MÊNH

Cái khung xương bước, hơi gù, trợn tròn, nhìn thẳng, miệng lầu bầu, ở đâu, ở đâu…Buổi sáng lờ mờ nhân ảnh, đến cả anh lực điền còn phài mò trong căn phòng nhỏ, huống chi, dù ngoài kia có sáng hơn một tí; cái đôi mắt mờ đó thời tìm thấy được gìThật ra …

Read moreCHÀNG THÍCH NGỒI NHẬP THỂ VỚI MÔNG MÊNH

Làm Sao Tình Mãi Thắm

Chậm rảiTiêu tánHoang tưởng Chậm rảiViết và xoáVài ba cái tryện chớp Chậm rảiNgồi khâuVết rách, xưa Chậm rải nhìn ngắmHình nhưĐâu cũng rứa thôi Yêu ghét hận thù đố kỵ phân chiaBi lụy đầm đìa“ biết rồi, nói mãi ! “Vất mẹ mọi triết luận phát chánLàm sao em ôm anh ?Làm sao anh …

Read moreLàm Sao Tình Mãi Thắm

Không Thắp Nỗi Thiên Đường

Một thế giới bất ổnNhững bài thơ không cònĐủ sức yêu nhau Anh nói gì cùng emVề Trung Đông lửa cháyAnh nói gì cùng emKhi biển Đông dậy sóng Khi thân người ngã xuốngKhi nụ cười tất điTừ một điều bi lụy nhấtNhư viên đạn xuyên tâmVì lý do gì, không biết! Đừng dối lòng“ …

Read moreKhông Thắp Nỗi Thiên Đường