THỰC MỘNG
Mười năm trước đọc Xong Mười năm sau đọc Mới Chuyện kể vốn vô cùng Nhân gian hề Thực mông
Mười năm trước đọc Xong Mười năm sau đọc Mới Chuyện kể vốn vô cùng Nhân gian hề Thực mông
Người đã theo Trăng đến vạn miền Mong rằng đánh vỡ cõi sầu riêng Than ôi,trong vạn miềnTrăng lụa Một cõi sầu xưa vẫn giử nguyên Từ Thơ cùng với người lang bạc Nhân thế-Mùa Xuân đã ngủ quên
Người đàn bà mở cánh cửa Trăng, Trăng mở ra cánh cửa tình yêu, tình yêu mở ra cơn địa chấn, địa chấn mở ra ngàn hoa, ngàn hoa mở ra mộng mị; người đàn ông bước đi, từ mông mị chính mình
Bài thơ năm mười tuổi Đạn nổ đến bây giờ Ý nghĩ năm mười tuổi Hôm nay là sông thơ Chỉ là những con đường Bước đi thường chẳng trọn Cũng thế,những vùng mơ Trăng vẫn còn lạc dấu. . .
Chỉ vì thơ mở cửa tôi Chỉ vì thơ-một chỗ ngồi khiêm cung Tôi đi,thơ đã đi cùng Đầu sông thơ đợi, cuối vùng thơ soi
Tự hạn hán khi sông đầy trước mặt Tự hoang vu ngay giữa phố đông người Để làm gì khi Biển tự nghìn xưa Đã đầy ắp nhân gian dòng lệ mặn Trời sáng được bởi vì trời đã tối Mùa Xuân lên bởi đã có Đông về Nỗi buồn nầy đành gánh với …
Người và người tự hoang tưởng về thân phận về hành trang về cách mạng cho một ngày được mới. . . hãy bay đi những giọt lệ Thơ vỗ về nhau Như Thơ đã từng Vỗ về nhau
Con Ngựa phóng mình từ đỉnh núi vào gió cái khỏang không kia biết đâu chừng là chăn đệm Trần Gian. . . chẳng có gì thật đó hãy cứ để hồn thênh thang và để lòng mộng mị bước đi
Tôi biết Mình có làm thơ hay không Làm thơ Cũng chẳng hại gì Bởi quê hương thời xa Bởi bạn bè thời xa Bởi em không đọc được. . . Nhưng lòng nuôi hy vọng từ ngỏ nghách nhân gian có những đôi mắt cùng sầu có những trái tim cùng đau có những …
Người có thể là mây Người có thể là gió Người có thể là dòng sông Người có thể là hoang mạc… Sáng nay những cành cây gầy đứng lại cùng tư tưởng trôi đi . . . Ngày nhập thất,những vùng trời lá đốt Sáng trong ta hay cháy cả tâm hồn Ngày mở …
Nếu là mộng xin chớ là mộnh dữ Nếu là đi chớ để đến vô cùng Nếu là chờ xin có kẻ chờ mong Nếu là đợi xin có người đến gặp
Có những con đường dẫn về nước Chúa Xinh đẹp vô cùng rất mực thênh thang Em hỏi cùng ta con đường có thật Ta cũng như người rất mực mê mang Buổi sáng đứng dưới bóng râm trần thế Hoa trên đầu và nắng ở trên cao Tháng sáu bây giờ bao lần …