1

Đôi khi con người không biết làm gì hơn là chờ đợi,tiếng hát của loài chim hay tiếng gọi của loài  chim,sáng nay vì lẽ gì không lại,đành đợi,mặt trời đã lên quá ngọn thông xanh,và người đàn bà sáng nay vì cớ gì không qua ngõ,đừng nói với tôi rằng bà đến nhà thờ …

Read more1

Nhớ Xưa

Nhớ xưa núi tiếp với trời Mây vào động phủ réo mời lãng du Đường trần những bước khi khu Lối về cát bụi nghìn Thu đã nhoà   Nhớ xưa núi Ấn sông Trà Con trăng thi sĩ vào ra gọi mời Hãy đi về hướng biển khơi viết dòng thủy mộ ghi lời …

Read moreNhớ Xưa

Vong Ngôn

Ta kẻ bao năm hành lãng bạc Đi hoài đi với cái buồn xưa Nhân gian tự cổ dường không khác Đất khách đêm về buốt gió mưa   Ta kẻ bao năm đời vắng bạn May thay trời đất vẫn còn hoa Hoa đâu cần biết người trôi nỗi Hương vẫn đầy trong bóng …

Read moreVong Ngôn

Kinh Kha

Một nhát gươm đưa hề,lại trật Mười năm múa kiếm một lần đâm Thời thôi vất bút cần chi luận Mặc sức nghìn sau sử  oán Tần

Đôi Khi

Đôi khi hãy để hồn trôi dạt Về một phương trời ắp cỏ hoa Đôi khi hãy để lòng mơ mộng Về một phương người chẳng nhớ ta

An Phận

Người ẩn động trung cao Ta vui lòng gíếng nhỏ Đắc qủa như thế nào Ta vô minh chẳng rõ Thử vẽ một lằn ranh Đùa nai cùng giởn thỏ

Hồi Sinh

Nếu mai mốt có lần em chợt hỏi Anh làm thơ thật sự chỉ vì thơ Hay làm thơ vì anh đã dư giờ Thừa giấy trắng làm chi không viết nhảm   Nếu mai mốt bỗng có lần em cảm Dòng thơ anh đôi khổ buốt hồn em Anh xin lỗi bởi đất trời …

Read moreHồi Sinh

Trăng Cùng Ta Đi

Đất nứt trời long bão tháng ba Nỗi lòng kẻ ở kẻ chia xa Bên trời lữ khách lưng hồ rượu Tráng chí tan theo bóng nguyệt tà Lần lửa mười năm như vó ngựa Bên cầu mới đó đã vèo qua Công thành hảm trận xoay cơ nghiệp Vượt suối trèo non cứu quốc …

Read moreTrăng Cùng Ta Đi

THỐN TÂM

Cũng thời một chuyến đò đưa Kẻ xuôi lối Bắc  người lần phương Nam… Đất theo năm tháng xoay tròn Bước chân hồ hải mai còn gặp nhau

ĐI

Từ  ta lửa đốt thư phòng Thân đơn bóng chiếc nhập vòng nhân sinh Lưng đèo vọng tiếng cầu kinh Qua đèo bão cát biên đình bốc cao

NHÌN CÁNH BÈO TRÔI

Nỗi niềm nào ở trong tôi Qua sông ngắm cánh bèo trôi ngậm ngùi Vào hồ bèo chắc không vui Xót xa đất khách dập vùi trổ bông