Còn Theo

Khi tôi ngồi với mình tôi Bài thơ có bước chân hồi hôm qua Khi tôi ngồi với cội hoa Trăm con bướm giận sao mà bỏ đi Đứng lên nghe gío thầm thì Đừng dang díu nguyệt mà đi một đời…   Tôi không còn trẻ nữa rồi Yêu hoa dẫu có luân hồi …

Read moreCòn Theo

Vững Tin

Tôi vẫn tin vào những điều vĩ đại Nhưng sẽ không còn tin dõm vào những lời rao : Đó là một xã hội vĩ đại Nơi có một nền văn minh vĩ đại Tổ quốc của những vị thần sáng tạo Rất nhiều điều cao cả hơn thần linh Đó là một dân tộc …

Read moreVững Tin

Tặng Cùng

Nhân sinh hề-thường mộng Cớ sao hề- ôm đòm Có điều thả chẳng được Nó đã là máu xương   Một đời đi chẳng tới Muôn đời đi còn xa Bên rừng nhìn hoa nở Dừng chân-ta xây nhà   Đã không thoát sinh tử Thôi thời cười cho qua Dẫu thiếu người tri kỷ …

Read moreTặng Cùng

Tặng Nhau

Bỗng dưng sập xuống trường thành Chữ đong gío cát Thơ đành xót xa Nụ cười thắm đượm… như hoa Dẫu cùng lá cỏ Cũng là tặng nhau…

Từ Mẹ Việt Nam

Bởi con người không thể mở cửa tim mình Nên trọn đời đau khổ Bởi con người không thể quên đi cái ta của chính mình Nên tháng ngày ưu lự Bởi con người không thể nhìn cái có của mình một ngày kia sẽ chuyển dịch Nên bận lòng ôm…   Chết là quà …

Read moreTừ Mẹ Việt Nam

Gởi lời Thăm

Một ngày đầy mây Thành phố buồn hơn ngày hôm qua một chút Mỗi ngày mỗi buồn hơn một chút Cuộc chiến được mở ra với con “ virus “ Người không cần di tản nhưng nên nằm ở trong nhà Con “ virus “ có cánh   Vợ con tôi vừa ra khỏi nhà …

Read moreGởi lời Thăm

Tâm Khổ

Người đâu biết đá từ tâm… khổ Khi buổi hành nhân đặt đít… ngồi Người đâu biết được con đường… khóc Khi buổi hành nhân vắng bặt.. qua

Cũng Buồn

Em vo chữ nghĩa như vo gạo Cố gắng tìm ra thể tính-xanh Tôi đem chữ nghĩa cô thành cháo Hy vọng rừng mơ một thuở-thành   Đi thôi dầu biết đi không đến Vô hạn đâu chừng cũng tấc gang Tháng Tư có người không một tiếng Nhảy xuống tàu trôi bỏ lại làng… …

Read moreCũng Buồn

Dịch Coronavirus

Dịch thổi về Houston Rất nhiều nơi đóng cửa Muốn đi nơi nào đi Thôi thời vào mạng dạo   Cũng là nhân gian hành Cũng là thế nhân Đạo Bóng vỡ làm tâm sinh Ít nhiều với Trang Lão   Vào mạng đọc thơ tình Tình nhân không có chết Vu vơ hỏi chính …

Read moreDịch Coronavirus

Một Thời Đau

Cái rất cũ nhưng sao mà cứ mới Cái ông nầy nói chuyện rất vô duyên ! Cái đã có cớ sao lòng vẫn đợi Chỗ thênh thang sóng vỗ tự trăm miền   Có những chuyện tưởng như là mất dấu Bỗng mưa về từng giọt trải thành trang Người con gái một thời …

Read moreMột Thời Đau

Tử Sinh

Nếu có một ngày  em chợt hỏi Những điều không thể cớ sao mong Thời tôi chẳng biết làm sao nói Có những niềm riêng nghẹn cả lòng   Giận chỗ đất trời không chịu chết Nên con người vẫn tử sinh thôi…

Bình Minh

Ta mở cửa cho nắng tràn sương xuống Cho âm vang từ bốn hướng tìm về Ta mở cửa cho ngàn xưa tiếp nối Cùng lời em trong vắng lặng thầm giao   Ta mở cửa cũng là thơ mở cửa Hãy bay đi và xóa những lằn ranh Sẽ không cần “ em là …

Read moreBình Minh