Tự Mình Vá Khâu

Kinh thư không hiểu đã đànhEm xăn quá gối cũng ngồi trầm tư…Hôm qua hạt nắng từ ngườiHạt tôi tôi nát giữa môi cười đạo cô………… Tôi cùng chữ nghĩa rong chơiTừng trang rớt rụng, từng lời gió bayChở trong câu lục bát nầyCủa em lãng đãng phơi bày thảo, thương………….. Bỗng dưng tôi lạ …

Read moreTự Mình Vá Khâu

Hỏi Thăm

Ra vườn cắt cỏ mà vuiCỏ cao, cắt cỏCỏ rồi lại lên… Cỏ vườn tôi mới cắt xongCỏ vườn anh, đãThuê người cắt chưa

Cho Phạm Nguyệt Quế

Sao lại buồn đến thếCô ấy vừa đi xaĐành thôi, mai hết gặpMột kiếp người trôi qua Chào cô, Phạm Nguyệt QuếTrăng thiên thu không giàThơ với tình mãi trẻCô muôn đời là hoa Từ những ngày đầu tiênCô còn cười hí hửng“ em mượn anh vài câu ““ Cho bài thơ anh nhé “ …

Read moreCho Phạm Nguyệt Quế

Mùa Thu, Mình Yêu Nhau

Có những điềuKhông viết, thời ấm ứcViết ra phải đấm ngực“ lỗi tại con mọi đàng “ “ Anh sờ lên đường cong của em ““ Nơi cánh đồng lúa nước… “Mới đọc vài câu thôiPhải chi tay sờ được… Chỉ là không nên tinCái chìa khóa để sẳn“ đây là nhà của em ““ …

Read moreMùa Thu, Mình Yêu Nhau

Không Cần Thở Dài

Sao anh làm thơ hoàiKhông còn gì để viết ?Thử nghĩ về ngón tayThử ru nàng hết biết Sao anh còn mãi miếtRong chơi hoài trong mơEm hỏi anh bao giờ ?Sẽ làm người đứng đắn Sao anh không trầm lắng ?Sao anh hoài đi hoang ?Sao anh hoài làng nhàng ?Tìm ai trong rừng …

Read moreKhông Cần Thở Dài

MÃI CÒN CÓ NHAU

Ngồi nhìn tuyết trắng sườn nonBao lâu áo lụa hãy còn quấn quanh ?Em là tuyết trắng và anhLạnh theo hướng nhớ đã thành thảo lư Nhân gian vo lại thành hònĐi trong bát nhã về còn chân như ?Suối khe rồi cũng tạ từBay theo cánh nhạn; không dư, tặng người Vịn vào trăng …

Read moreMÃI CÒN CÓ NHAU

Khóa

Trong ngăn tủ của emCó nhiều trái tim em cấtĐã vàng Em khóaEm quênNhững trái tim nằm rênVô vọng Cho đến khi em lên thiên đàngChúa hỏi em sao không cho người giải thoátEm xin Chúa cho mình về lại trần gian Chỉ còn lại sông ThuEm mở trái tim mìnhChìm trong đáy nước

Làm Chi Ngoài Ôm Em

Trong thế giới tôiEm muôn đời bất diệtTrong thế giới thơ tôiEm muôn đời thánh khiết Đừng hỏi nỗi buồn emSao tôi không viết ?Đừng hỏi khung trời emSao tôi không đau ?Có những điều không thểSơn lên một sắc màu… Tôi thật tình không quênNgoài kia vực nước mắtNgoài kia đầy tiếng rênNgoài kia …

Read moreLàm Chi Ngoài Ôm Em

Cồn Mộng

Cồn mây chở tưởng về khơiCòn tư ướt giọt thương lời sơ khaiLá hoa rụng một lần, vàiThôi thôi về với liêu trai ngủ vùi Dáng chừng lạ với âm thanhBuồn tôi cổ mộ về quanh ghế ngồiQua sông qua suối, qua rồiNằm nghe sóng vỗ bên đồi, một chương Nhân sinh cồn mộng vốn …

Read moreCồn Mộng

Tôi Và Chính Tôi

Có những ngàyViết thơ rồi xóaBởi chưng soi gương không thấy mặt nàng Nàng chờĐại dương sóng lặng !Chàng chờĐợi buổi thành tiên ! Có người học Tây thấy Thiên Bút than vanNgòi trời ban cho Mít ta sao lùn thếChữ viết làm sao ?Chàng đọc phì cườiDụng tâm mà gõ…………………….. Khi thơLà ngôn từ …

Read moreTôi Và Chính Tôi

HIỂU SAI

đêm hoang tay chạm bóng ngườiôm em khoảnh khắc; cười cười, lại ômđêm hoanggiận bàn tay thamtại sao năm ngónchưa mòn sắc không Vẫn vơ nghi hoặc chính mìnhcâu kinh thường tụngnhư hìnhhiểu sai

Về Theo Điếu Thuốc

Đây,Điếu thuốc rêEm mời anh,Lửa! Cả tôi cũng quên rồiNàng làm sao biết đượcVậy mà nàng mang theoMời nhau nơi “ đất khách “ Cảm ơn nghe cô nươngLửa sáng ngàn năm cũLửa sưởi tình cố hươngKhông say tình, mới lạ ! Điếu thuốc cháy một khắcThời gian không thể xoayĐành để lòng quặn thắtMiên …

Read moreVề Theo Điếu Thuốc