ĐÊM NOEL
Pháo râm rangĐạn nổ dàyĐêm vui, vui nhấtĐêm nay đó chàngThân thương là tiếng của nàngĐêm nay Chúa xuống trần gian với người Ôm thôi…Môi mỉm môi cườiCoi kìa, có Chúa…Xuân đầy thêm xuân
Pháo râm rangĐạn nổ dàyĐêm vui, vui nhấtĐêm nay đó chàngThân thương là tiếng của nàngĐêm nay Chúa xuống trần gian với người Ôm thôi…Môi mỉm môi cườiCoi kìa, có Chúa…Xuân đầy thêm xuân
Rất đủ, những tình thânRất đầy cho những bài thơ đã gởi điRất ngọt cho ngày Chúa đếnĐáng yêu làm sao cho năm mới trở về Không lao tác chỉ là ghi dấuHồn nhiên em từ tám hướng thi caEm là trăng và em cũng là hoaTa đi dưới những bình minh với trời hương …
Chúng ta lại có thêm một ngày Giáng Sinh, một năm mới sẽ đến. Thời gian thì vẫn thế, trôi qua; con người thì vẫn thế, chờ đợi cùng hy vọng. Rất nhiều người đã không còn đòi hỏi cho một đổi khác, họ đã chấp nhận; nhưng phần đông vẫn chờ đợi những tốt …
Em ở đó với tình ta ở đóDẫu cuộc đời là quán trọ để rồi quaSáng thức giấc thấy trăng vàng rất tỏThấy em cười thanh thoát tự miền xa Vui anh nhé, vui trong ngày Chúa đếnCầu nghe anh, cho đất nước bình thanhCười nghe anh, em cho dẫu xa tầmTrái tim nhỏ chúc …
Chim vỗ cánh và rồi chim vỗ cánhChim về đâu có thể sẽ về rừngCây trổ nhánh và rồi cây trổ nhánhNgười trông cây, cười, quyét lá đông phong Tâm không già nên nhìn em mãi đẹpTình không già nên hoa cỏ thân thươngBởi đất trời là vô hạn của văn chươngNên cứ thích một …
Bây giờ các bạn đã là hoa của tôiBây giờ các bạn đã là hương của tôiBây giờ các bạn đã là trăng là sao là ngày là đêm của tôi; là tuyết trắng mômg mênh, là sông dài biển rộng, là núi lớn hồ sâu của tôiBây giờ bạn cũng đã là những bài …
Không cần phải có em trong cửaEm vẫn cười trong tĩnh mịch tôi Tôi đi bỏ lại con đườngEm đi để lại văn chương tặng người Bây giờ hỏi với cùng khôngƠn em thôi nhé riêng lòng vấn vương Em một phương tôi một phươngLão nông viết xuống “ hoang đường “ cười khang Biết …
Hãy cứ để quá khứ còn lạiDù quá khứ tang thươngDù quá khứ ủ dộtDù quá khứ đói cơmDù quá khứ thiếu tìnhDù quá khứ không biết phương hướngDù quá khứ nhìn vào vô lượngDù quá khứ hỏi vào mông mênhNhưng tôi ơi ngàn lần không thể lãng quênCái quá khứ có bước chân chân …
Bao năm lếu láo mộng anh hùngCứ ngỡ đôi ngày học kiếm cungDẫu chằng dương danh cùng bốn biểnChắc đủ tài năng để vẫy vùngĐụng sự, mới hay trời đất rộngĐã rồi, chưa học chữ khiêm cungMười năm đất khách cười như mếuEm ở trong gương đẹp não nùng
Tôi phù chú cho tình em ở lạiTôi gầy thêm mãi lối an vui…Tôi mong em sống cùng thơ mộngMỗi bước chân ngoan mỗi ngọt bùi Tôi viết về “ không “ như cứu cánhTình đôi ta là hoà hợp cả âm dươngChúng ta có nhau dù địa ngục, thiên đườngChẳng xa nữa, đừng nghĩ …
Đời sống, nói cho cùng là cuộc chạy về khôngBình thản hay nổ lựcSầu muộn hay kiêu hãnhThân ái hay ghen ghétNhàm chán hay ước mơNhững con sóng di hành trong đại dương không ngừng nghỉNhững ly trà bốc khói cùng hơi nóng bay điCùng mùa đông đối thoạiVô ngôn thầm thì… Không có không …
Học thầy Minh Tuệ đi chân đấtChết mẹ, nhà em, trước cửa rồi…Chẳng lẽ đằng vân trong giấc ngủ ?Hay là sự thật có thần tiên ? Chỉ muốn về thăm Thiên Bút thôiChùa nay còn đó cạnh bên đồi ?Giếng nay nước có còn thanh ngọt ?Và bóng trăng vàng có nhớ ta ? …