EM CÓ THỂ VÌ TA
Nầy em Thu rồi Thu Việc gì em phải khóc Nơi những cành không kia Mai Xuân về lá mọc Em có thể vì ta Cùng Trăng cười một tiếng
Nầy em Thu rồi Thu Việc gì em phải khóc Nơi những cành không kia Mai Xuân về lá mọc Em có thể vì ta Cùng Trăng cười một tiếng
Đứng ở đây mà thấy ở kia Nỗi em thao thức nỗi ta chờ Hởi ơi giông bão không mời gọi Sao đánh tan tành những mạch thơ Đứng ở đây mà thấy ở kia Ai như Uy Viễn chén bên cầu Houston Trà Khúc xa muôn dặm Muốn gặp nhau đành …
Bài thơ năm mười tuổi Đạn nổ đến bây giờ Ý nghĩ năm mười tuổi Hôm nay là sông thơ Chỉ tiếc những con đường Bước đi thường chẳng trọn Cũng thế những vùng mơ Trăng vẫn còn lạc dấu
Những ngôn ngữ thừa mứa Cho một ngày đầu năm Rằng tất cả sẽ tốt đẹp Nơi lòng người biển sâu Thành phố dựng ngược Trong ý nghĩ tình nhân Bơi vòng vòng địa ngục Cũng cần tìm môi hôn
Nhân Xuân lại một lần khai bút Về lại ta xưa thấy lại mình Thân dẫu không còn lang bạc nữa Hồn nguyên hoài vọng tháng năm đi Thơ chúc nhân gian bốn biển bình Hoa cầu trăm họ hết điêu linh Người về tay mở cùng tay nắm Mắt hết chờ mong lệ …
Đã đến lúc tôi phải dừng lại bên nầy chiếc cầu vồng Chán thật Đời sống đã chẳng bồng bềnh trong tôi mấy chục năm dư Đã đến lúc phải dừng lại Đã đến lúc tôi hiểu tôi cùng mùa Xuân Vẫn chỉ là đường đi của rong Kéo dài bất tận Tôi làm …
Con đường là sông dài Xe chạy là thuyền trôi Buổi sáng tầng mây thấp Tôi ngồi tôi ru tôi Em như mặt hồ phẳng Em như một biển đầy Em là trời của mộng Em là đất của cây Hành trình tôi trở lại Hành trình tôi ra đi Những bình minh …
Mười năm trước đọc Xong Mười năm sau đọc Mới Chuyện kể vốn vô cùng Nhân gian hề Thực mông
Người đã theo Trăng đến vạn miền Mong rằng đánh vỡ cõi sầu riêng Than ôi,trong vạn miềnTrăng lụa Một cõi sầu xưa vẫn giử nguyên Từ Thơ cùng với người lang bạc Nhân thế-Mùa Xuân đã ngủ quên
Người đàn bà mở cánh cửa Trăng, Trăng mở ra cánh cửa tình yêu, tình yêu mở ra cơn địa chấn, địa chấn mở ra ngàn hoa, ngàn hoa mở ra mộng mị; người đàn ông bước đi, từ mông mị chính mình
Bài thơ năm mười tuổi Đạn nổ đến bây giờ Ý nghĩ năm mười tuổi Hôm nay là sông thơ Chỉ là những con đường Bước đi thường chẳng trọn Cũng thế,những vùng mơ Trăng vẫn còn lạc dấu. . .
Chỉ vì thơ mở cửa tôi Chỉ vì thơ-một chỗ ngồi khiêm cung Tôi đi,thơ đã đi cùng Đầu sông thơ đợi, cuối vùng thơ soi